Nhà của… chúng ta?
Lục Dã bị chọc cười, cầm lấy bàn tay của cô gái, dẫn cô vào bên trong.
Lục Dã lấy chiếc kính ra khỏi hộp trước, đưa cho cô gái nhỏ: "Lát nữa vào trong em hãy đeo vào."Nam Vận hoàn toàn không có ấn tượng, cô vắt óc suy nghĩ rất lâu, không nhớ nổi mình đã nói câu này khi nào. Thấy vẻ mặt cô gái nhỏ ngơ ngác, Lục Dã ân cần nhắc nhở: "Mùa hè năm ngoái, anh đi công tác ở Mỹ, ngày đó là hôm anh trở về." Sau cùng, còn cố ý nói thêm một câu "Trên giường. "
" … "Nam Vận cuối cùng cũng có một chút ấn tượng, hai má nóng rực, đỏ mặt lườm anh: "Lưu manh!"
Nam Vận vừa sửng sốt vừa kinh ngạc, tròn mắt nhìn Lục Dã. Nam Vận nghe ra ngụ ý, ngạc nhiên nói: "Còn được thay đổi à?"Sau khi cho cô gái nhỏ xem tất cả các kiểu trang trí, Lục Dã quay lại kiểu đầu tiên, nói với cô: "Vào trong một chút."
Cô gái nhỏ càng lớn càng khó lừa. Lục Dã bất lực thở dài. Nam Vận nghiêm trang nói: "Anh Lục, tôi nhắc nhở anh, đừng vội tưởng bở". Lục Dã đành đáp: "Tại hạ sẽ ghi nhớ kỹ lời nhắc của cô Nam. "Nam Vận hài lòng cong khóe môi, kéo tay áo anh, nói, "Em muốn đi xem chỗ khác."
"Được " Lục Dã lại đưa cô vào phòng bếp và phòng ăn. Tầng hầm được thiết kế làm khu thể hình và giải trí, tầng 2 là phòng khách và phòng cho người giúp việc, tầng ba là ba phòng ngủ chính.
Trông nó giống như phòng của công chúa, trên giường công chúa còn có một vòng tròn búp bê xinh xắn và rèm che.
Lục Dã thành thạo nhấn vài cái trên máy tính bảng, sau vài cú nhấp, dữ liệu truyền đến kính qua Bluetooth lập tức được chuyển qua, căn phòng trước mắt Nam Vận lập tức thay đổi. Lục Dã không phải là kiểu người tự mãn khi được khen ngợi, anh khá chững chạc, điềm đạm, tranh thủ tận dụng thời cơ: "Như vậy là đã tha thứ cho anh rồi phải không?"Lục Dã bị biểu cảm của cô gái nhỏ chọc cười: "Không phải em nói sao?
Em muốn có một ngôi biệt thự lớn có một khu vườn rộng, nơi em có thể thả diều tùy ý."
Lục Dã bị phản ứng của cô gái nhỏ chọc cười, hỏi: "Em có thích phong cách trang trí này không?"
Nam Vận hoàn toàn không có ấn tượng, cô vắt óc suy nghĩ rất lâu, không nhớ nổi mình đã nói câu này khi nào. Thấy vẻ mặt cô gái nhỏ ngơ ngác, Lục Dã ân cần nhắc nhở: "Mùa hè năm ngoái, anh đi công tác ở Mỹ, ngày đó là hôm anh trở về." Sau cùng, còn cố ý nói thêm một câu "Trên giường. "
" … "Nam Vận cuối cùng cũng có một chút ấn tượng, hai má nóng rực, đỏ mặt lườm anh: "Lưu manh!"
Nhà của… chúng ta? Dù là phòng cho người giúp việc, phòng ngủ chính hay phòng cho khách đều có nhà vệ sinh và phòng để quần áo riêng, điểm khác biệt là phòng ngủ chính có phòng để quần áo lớn hơn và phòng tắm sang trọng hơn. Nam Vận hoàn toàn không có ấn tượng, cô vắt óc suy nghĩ rất lâu, không nhớ nổi mình đã nói câu này khi nào. Lục Dã kiên nhẫn giải thích với cô gái nhỏ: "AR là thực tế tăng cường, bổ sung thêm thông tin ảo trên cơ sở là thế giới thực.
Nói chính xác hơn, nó tích hợp giữa thực và ảo để nâng cao cảm giác thực tế." Không đưa ví dụ thì không phải giải thích tốt nhất, cho nên anh cũng không nói nhiều lắm về khái niệm, mà đưa ra một ví dụ thuyết minh: "Giống như căn biệt thự này vẫn chưa được trang trí, nhưng chúng ta có thể thông qua công nghệ AR tạo thông tin mô phỏng, sau khi đeo kính, em có thể thấy được khung cảnh khi nó đã trang trí xong. "Lục Dã cười khẽ, mở dây an toàn: "Anh đi mở cửa."
Nam Vận: "………"Lục Dã hỏi trước một câu: "Em có biết công nghệ AR là gì không?"
Nam Vận không ngờ còn có thể thay đổi kiểu khác, háo hức nói: "Anh đổi một kiểu khác cho em xem đi!"Nam Vận mong chờ, giơ tay như Lão Phật Gia: "Vậy thì anh còn chờ gì nữa? Mau dẫn em đi!"Lục Dã bị chọc cười, cầm lấy bàn tay của cô gái, dẫn cô vào bên trong. Anh đưa cô vào phòng khách trước. Trên đường đến phòng khách, Nam Vận cứ nhìn xuống chân mình, bởi vì lớp gạch nhẵn trên mặt đất rất giống thật.
Trong phòng khách có một bộ ghế sofa bọc da màu be, trước ghế sofa là một chiếc bàn cà phê màu đen với mặt đá cẩm thạch, đối diện sofa là một bức tường để TV, trên tường còn có một chiếc TV LCD đang mở. Hình ảnh trước sau sống động như thật, Nam Vận thậm chí còn muốn ngồi xuống ghế sofa. Lúc này, Lục Dã lại nói với cô: "Ghế sofa và bàn cà phê cũng có thể thay đổi được."Nam Vận lại kinh ngạc: "Đồ đạc đều có thể thay đổi ư?" Thấy vẻ mặt cô gái nhỏ ngơ ngác, Lục Dã ân cần nhắc nhở: "Mùa hè năm ngoái, anh đi công tác ở Mỹ, ngày đó là hôm anh trở về." Sau cùng, còn cố ý nói thêm một câu "Trên giường. "Lục Dã giải thích với cô gái nhỏ: "Vẫn chưa bắt đầu trang trí, sau khi trang trí xong sẽ đẹp hơn nhiều."Bởi vì chưa lắp đặt xong nên gara tạm thời không thể dùng, anh đỗ xe ngay trước cửa chính biệt thự.
Nam Vận hài lòng cong khóe môi, kéo tay áo anh, nói, "Em muốn đi xem chỗ khác."Trăm hoa khoe sắc mê hồn khách*, cũng chỉ đến thế mà thôi." … "(*) Một câu trích trong bài thơ "Tiền Đường hồ xuân hành" của Bạch Cư Dị. Cửa biệt thự được trang bị hệ thống cảm biến tự động, theo lý thuyết thì cửa sẽ tự động mở khi có xe của chủ nhân đến, nhưng hiện tại trong biệt thự không có người nên không bật hệ thống cảm biến tự động, cần nhập mật khẩu thủ công mới có thể đi vào.
Trăm hoa khoe sắc mê hồn khách*, cũng chỉ đến thế mà thôi. Hình ảnh trước sau sống động như thật, Nam Vận thậm chí còn muốn ngồi xuống ghế sofa.
Nam Vận nghe chút là hiểu: "Đại loại là không có ghế sofa trong phòng khách, nhưng sau khi em đeo kính thì có thể nhìn thấy ghế sofa mô phỏng? Phòng khách là thật, nhưng ghế sofa là ảo. Đây là sự kết hợp giữa thật và ảo, thực tế tăng cường? "Nhà thiết kế đã cung cấp cho anh tổng cộng 6 bản phương án trang trí, anh không chỉ mô phỏng lại tất cả các bản này thành dữ liệu mô phỏng mà còn chuẩn bị rất nhiều dữ liệu nội thất mô phỏng tương ứng với từng bộ để cô gái nhỏ có thể lựa chọn. Chương 43:
Cô gái nhỏ càng lớn càng khó lừaNam Vận cuối cùng cũng có một chút ấn tượng, hai má nóng rực, đỏ mặt lườm anh: "Lưu manh!"
Nhà của… chúng ta? Nam Vận vừa sửng sốt vừa kinh ngạc, tròn mắt nhìn Lục Dã. Lục Dã bị biểu cảm của cô gái nhỏ chọc cười: "Không phải em nói sao? Em muốn có một ngôi biệt thự lớn có một khu vườn rộng, nơi em có thể thả diều tùy ý."
Nam Vận nhìn thấy trong hộp có hai vật khác nhau, một cặp kính đen và một máy tính bảng. Lục Dã lấy chiếc kính ra khỏi hộp trước, đưa cho cô gái nhỏ: "Lát nữa vào trong em hãy đeo vào."Nam Vận cầm lấy kính, hỏi: "Sao phải đeo kính?"Lục Dã hỏi trước một câu: "Em có biết công nghệ AR là gì không?"Nam Vận biết Công ty của Dã Tử chuyên nghiên cứu về công nghệ AR /VR, nhưng cô chỉ biết VR chứ không biết AR là gì, nên cô lắc đầu thành thật: "Em không biết."
Nhưng để chứng minh mình là một người có văn hóa, cô bổ sung thêm một câu, "Em biết VR là gì, là thực tế ảo."
Cửa biệt thự được trang bị hệ thống cảm biến tự động, theo lý thuyết thì cửa sẽ tự động mở khi có xe của chủ nhân đến, nhưng hiện tại trong biệt thự không có người nên không bật hệ thống cảm biến tự động, cần nhập mật khẩu thủ công mới có thể đi vào. Sau khi cửa mở, Lục Dã quay lại xe, lái vào biệt thự. Bên trong là một bãi cỏ rộng bằng phẳng. Một lối đi chia bãi cỏ làm hai:
khu vực phía đông diện tích nhỏ, có một bể bơi hình chữ nhật; khu vực phía tây rộng hơn, thoáng đạt mênh mông không một vật cản trong tầm mắt, có thể dùng để thả diều. Lúc này bể bơi không có nước, trên bãi cỏ cũng không được bài trí gì khác, trông có hơi hoang vắng và hiu quạnh. Lục Dã cười khẽ, mở dây an toàn: "Anh đi mở cửa."
Lục Dã: "Tất nhiên là được, quyết định xong phương án trang trí, mới bắt đầu trang trí được."
Ba phòng ngủ chính cũng có diện tích khác nhau. Phòng ở giữa là phòng lớn nhất, chắc là phòng ngủ cho nam nữ chủ nhà, hai phòng nhỏ hơn ở hai bên là phòng cho con cái.
Cửa biệt thự được trang bị hệ thống cảm biến tự động, theo lý thuyết thì cửa sẽ tự động mở khi có xe của chủ nhân đến, nhưng hiện tại trong biệt thự không có người nên không bật hệ thống cảm biến tự động, cần nhập mật khẩu thủ công mới có thể đi vào.Ồ, như vậy chứng minh điều gì, chứng minh rằng không phải đàn ông không có trái tim thiếu nữ, nó chỉ phụ thuộc vào việc họ có muốn thể hiện tốt hay không.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!