Lục Dã chuẩn bị đi nấu cơm, Nam Vận đi vào phòng vệ sinh thoải mái tắm rửa.
Lục Dã thong thả không chút hoang mang: "Cô Nam muốn làm gì tôi cũng được, tôi tuyệt đối sẽ không chống cự phản kháng."
Nam Vận dùng đũa gắp miếng gà, nôn nóng đưa lên miệng.
Lúc này Nam Vận mới nhớ tới anh định dẫn cô ra ngoài chơi liền hỏi lại: "Cuối cùng là đi đâu?"
Thảm quá đi mất. Trải qua một đêm triền miên, khắp người cô nhớp nháp, đứng dưới vòi sen tắm rửa thật kỹ, cảm thấy cả người nhẹ nhàng khoan khoái không ít.
Thật đúng là em gái tốt.
Trong lúc cọ nồi, trong lòng Nam Vận có cảm giác thành tựu, cô cảm thấy kỹ năng cọ nồi của mình cực kỳ chuyên nghiệp, sau khi rửa xong cô lấy khăn khô lau sạch nước rồi lại đặt lên bếp, vô cùng đắc ý nhìn Lục Dã, phấn khích nói: "Mời anh Lục."
"Hừ." Nam Vận bất mãn hừ lạnh một tiếng, cầm đũa lên bắt đầu ăn. Nam Vận cũng không tin lời anh nói: "Nói dối."Tắm xong cô lại mặc áo sơ mi trắng của anh.
Lục Dã hỏi: "Ăn ngon không?"
Nam Vận đã đói meo, lập tức bước nhanh vào phòng bếp. Đến khi sấy khô tóc, vừa mở cửa phòng vệ sinh ra cô đã ngửi thấy mùi cơm chín thơm nức mũi.
Đi dọc đường vành đai 3 phía Nam, càng ngày càng có ít nhà cao tầng, xe cộ trên đường cũng ít hơn, bầu không khí chuyển từ nhộn nhịp sang yên tĩnh.
Cánh gà mới ra lò còn bốc hơi nóng, cô cũng không quên thổi cho nguội, rồi há miệng, thoải mái cắn một cái."Hừ." Nam Vận bất mãn hừ lạnh một tiếng, cầm đũa lên bắt đầu ăn. Nam Vận đã đói meo, lập tức bước nhanh vào phòng bếp.
Đến khi sấy khô tóc, vừa mở cửa phòng vệ sinh ra cô đã ngửi thấy mùi cơm chín thơm nức mũi.
Nam Vận không chú ý đến anh, hoàn toàn đắm chìm trong ý tưởng tuyệt vời của mình: "Sau đó em muốn làm cái gì cũng được, anh không thể vùng vẫy hoặc phản kháng, nếu không có nghĩa là anh không có thành ý muốn làm hòa với em."Thay quần áo xong bắt đầu trang điểm. Cô không tin nhân duyên làm người của mình có thể kém như vậy, vì vậy cô mở nhóm ký túc xá.
Trong nồi có cánh gà đã hầm xong, bên cạnh còn có một đĩa thịt lợn xé nhỏ xào ớt xanh, Lục Dã đang đeo tạp dề đứng cạnh bếp cắt cà rốt, bên cạnh thớt còn có một cái rổ nhỏ đựngrau chân vịt mới rửa.
Có rất nhiều khu biệt thự cao cấp tại khu vực này. Xe trên đường về cơ bản đều là những chiếc xe sang trọng.
Sau khi lên xe không bao lâu thì Nam Vận ngủ mất, nhưng không sâu giấc, cố có thể cảm giác được xe vẫn chạy băng băng. Ngay khi xe dừng lại, cô mở mắt ra nhìn qua cửa sổ và phát hiện ra họ đang dừng lại trước cổng một ngôi biệt thự.
Nam Vận hài lòng mỉm cười.
Nam Vận vẫn đứng bên cạnh nhìn anh."Cô vẫn giống như hồi bé, đã nhiều năm như vậy nhưng chưa từng thay đổi. Có vẻ món cuối cùng là rau chân vịt xào với cà rốt.
Lục Dã bất đắc dĩ: "Không đâu."
Lục Dã: "Cô Nam cứ yên tâm, tôi nhất quyết không nuốt lời."Nam Vận dùng đũa gắp miếng gà, nôn nóng đưa lên miệng. Nam Vận không có chuyện gì làm bèn ngoan ngoãn đứng bên cạnh anh, chăm chú nhìn anh thái rau, trong đầu đã tưởng tượng ra hình ảnh mlem của món này khi lên đĩa.
Lục Dã giơ tay lên gãi nhẹ lên chóp mũi của cô gái nhỏ một cái sau đó bắt đầu xào rau."
Cô gái nhỏ của anh mặc gì cũng đẹp.
Thỉnh thoảng cô gái nhỏ lại chạy ra từ phòng ngủ, mỗi lần chạy ra là trên người một bộ váy mới mà anh chưa từng thấy, rồi ngầm mong đợi hỏi anh: "Trông đẹp không?"
Nhưng Lục Dã chắc chắn không thể thừa nhận, nghiêm mặt trả lời: "Có lẽ là thợ sửa khóa không mở được."Lục Dã bị cô gái nhỏ của mình chọc cười, sau đó cũng nghiêm trang trả lời lại: "Cảm ơn lời bình của cô Nam, tôi sẽ tiếp tục cố gắng, nhất định sẽ không phụ lòng sự kỳ vọng của cô."Nam Vận: "Không cần khách khí, chỉ là thuận tay giúp thôi."Bây giờ cô đang mong chờ mòn mỏi.
Phòng bếp không phải là địa bàn của cô, cô không biết thái rau cũng không biết nấu cơm, việc duy nhất cô có thể làm là rửa chén, nhưng cho tới bây giờ cô cũng chưa từng làm việc này. Lần này khó khăn lắm mới có một cơ hội để phát huy khả năng của mình cô nhất định không thể buông tha cơ hội tốt này, nhất định phải dựa vào đó để chứng minh cô là một người cũng được việc trong bếp.
Nam Vận cũng không tin lời anh nói: "Nói dối."
Lục Dã bất đắc dĩ: "Không đâu."
Nam Vận gật gật đầu: "Ngon lắm." Sau đó cô mở tủ lấy ra một cái chén màu trắng, lấy thìa múc một cánh gà trong nồi vào chén. Lục Dã quay đầu nhìn cô gái nhỏ, trong tay vẫn không ngừng động tác thái rau, nhẹ nhàng nói: "Gà chiên Coca và thịt xé sợi xào ớt xanh đã xong rồi, cơm đã dọn lên bàn rồi, nếu em đói bụng thì cứ ăn trước đi."
Nam Vận quan sát toàn thể người đàn ông của mình rồi nhìn lại mình, bỗng nhiên có cảm giác quái quái, liền hỏi: "Hai chúng ta đi với nhau, người ta sẽ không cho rằng anh đang bao nuôi sinh viên chứ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!