Chương 41: “a vận của anh rất đẹp.”

Mùa đông, thời tiết hanh khô, hệ thống sưởi ấm trong nhà làm cho không khí càng khô nóng hơn.

Nam Vận cũng cảm thấy buồn cười trước lý lẽ vụng về của mình, nhưng cô nhanh chóng mím môi lại, tiếp tục giữ vẻ lạnh lùng: "Anh cười cái gì? Đây là thái độ xin tha thứ của anh sao?"

Nam Vận không thèm nói đạo lý: "Dù sao anh cũng là đồ lưu manh."

Trong suốt quá trình, cô không hề liếc nhìn người đàn ông đứng bên cạnh lấy một cái, chui vào chăn rồi còn cố tình xoay người đưa lưng về phía anh, cứ như chẳng có chuyện gì xảy ra trong hai tiếng qua vậy.

Hai má Nam Vận ửng hồng, mồ hôi đầm đìa, cả người mềm nhũn nằm co lại trên giường, mệt mỏi rã rời, giống như một con mèo con vừa bị chà đạp, hay như một con cá mắc cạn, cổ họng khô rát, phải bổ sung nước gấp.

"…"

Không lâu sau, Lục Dã cầm một chiếc cốc trắng đi vào phòng ngủ.

Nam Vận lập tức ngồi dậy. Anh còn chưa đến gần cô đã giơ tay lên, sẵn sàng cầm cốc bất cứ lúc nào.

Hai má Nam Vận ửng hồng, mồ hôi đầm đìa, cả người mềm nhũn nằm co lại trên giường, mệt mỏi rã rời, giống như một con mèo con vừa bị chà đạp, hay như một con cá mắc cạn, cổ họng khô rát, phải bổ sung nước gấp.

Nam Vận lập tức ngồi dậy. Anh còn chưa đến gần cô đã giơ tay lên, sẵn sàng cầm cốc bất cứ lúc nào.

Lục Dã không lên tiếng, một lúc sau, anh buông lỏng tay ôm eo cô, ngồi dậy khỏi giường. Nam Vận mặc kệ anh, nhưng sau đó lại nghe thấy tiếng động là lạ, cô cảm thấy có gì đó không ổn, hơi thở của anh ngày càng nặng nề, cô nhịn không được quay đầu lại, phát hiện ra anh đang đeo áo mưa, giật thót mình: "Sao anh lại nữa?"Lục Dã đeo xong, quỳ gối trên giường, nắm lấy hai chân cô, dùng sức kéo cơ thể cô về phía anh, hormone bùng lên, giọng khàn khàn sâu xa: "Đùa giỡn lưu manh."

Vừa rồi Nam Vận bị anh hành quá sức, có thể nói là tự thân trải nghiệm anh đã nhớ nhung đến thế nào, tức giận nói: "Có mà anh muốn lên giường với em ấy."

Lục Dã bước đến gần giường, đưa cốc cho cô, nhắc nhở: "Uống từ từ."

Nam Vận: "Hy vọng anh Lục có thể an phận thủ thường." Nói xong, cô xoay người rời đi, nhưng không thành vì Lục Dã đã nắm được cổ tay cô, kéo cô vào phòng làm việc, đè cô vào cửa, cúi người cắn môi cô. Cô gái nhỏ đang mặc áo sơ mi của anh, đôi chân thon thả, dáng người lả lướt như ẩn như hiện, báu vật nhân gian cũng chỉ như thế. Làm sao anh có thể chống lại sự cám dỗ này? Nụ hôn này không nhanh không chậm, triền miên kéo dài, vô cùng dịu dàng nhưng cũng không thiếu phần chiếm hữu.

Nam Vận: "….."

Không lâu sau, Lục Dã cầm một chiếc cốc trắng đi vào phòng ngủ.

Nam Vận vội vã nâng cốc lên miệng tu liền mấy ngụm, còn phát ra cả tiếng "ừng ực", hiên ngang như Võ Tòng uống rượu ở gò Cảnh Dương trước khi lên núi đánh hổ.

Hiển nhiên đã coi lời nói của Lục Dã như gió thoảng bên tai.

Lục Dã khẽ thở dài, lại nhắc nhở: "Uống từ từ, cẩn thận bị sặc."

Nam Vận uống một hơi cạn cốc không chừa một giọt, thở phào một hơi, cô lấy tay lau bọt nước trên môi, đặt lại chiếc cốc lên tủ đầu giường, rồi chui vào chăn bông.

(*) Bức lương vi xướng: thể hiểu là ép buộc con gái nhà lành trở thành hạng bán rẻ tiếng cười, nghĩa rộng là ép người bán thân, ép người ta làm chuyện họ không muốn.

Trong suốt quá trình, cô không hề liếc nhìn người đàn ông đứng bên cạnh lấy một cái, chui vào chăn rồi còn cố tình xoay người đưa lưng về phía anh, cứ như chẳng có chuyện gì xảy ra trong hai tiếng qua vậy.

10 điểm logic.

Vẻ mặt Lục Dã thản nhiên, bình tĩnh nhắc nhở: "Anh muốn đổi tư thế. Em dùng chân kẹp chặt thắt lưng của anh không cho anh…"Nam Vận cuối cùng cũng nhớ ra: "Đủ rồi! Đừng nói nữa!" Hai má cô nóng bừng, mạch máu như sôi lên, lấy luôn chăn bông che mặt lại. Xấu hổ quá.

Lục Dã buồn cười, anh biết cô gái nhỏ của anh thẹn thùng, nghé lại gần tai cô, nhẹ nhàng nói: 

Đúng là trở mặt không nhận người.

Lục Dã mỉm cười bất lực, xốc chăn bông lên giường, từ phía sau ôm lấy bờ eo thon của cô gái, anh kéo cô vào lòng, vùi mặt vào chiếc cổ mảnh mai trắng ngần của cô, hôn liên tục vài cái.

Trên cổ cô còn lưu lại vết dâu tây sau trận triền miên vừa rồi.

Nam Vận tức giận: "Lưu manh!"

Giọng Lục Dã đầy ý cười, không giấu được sự dịu dàng: "Anh làm gì mà lưu manh?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!