Chương 40: Cô cũng có nhu cầu

Căn hộ đối diện có diện tích lớn hơn so với căn bọn họ đang ở, căn mà họ đang ở có hai phòng ngủ một phòng khách chưa đến 90 mét vuông, còn căn ba phòng ngủ một phòng khách này có thể hơn 120 mét vuông.

Làn da màu trắng lạnh làm khắp người anh toát lên sự cao quý, mang lại hơi thở cấm dục không thể che giấu.

Nam Vận còn tưởng người này không muốn quan tâm cô nữa, nhưng ngờ biết anh ấy lại không ra khỏi phòng ngủ, vừa tới cửa phòng thì dừng lại, sau đó đóng cửa. Anh nói được thì làm được, thật sự không chạm vào cô. Lục Dã nắm tay cô gái nhỏ dẫn vào nhà, niềm nở nói với cô: "Anh đi làm chút đồ ăn, em tự chơi một lát."

Cô cũng có nhu cầu.

Động tác của anh thong dong, chậm rãi, rõ ràng là đang cởi một cái tạp dề tầm thường nhưng lại cho người ta cảm giác cám dỗ như khi cởi cà vạt và áo vest.

Nam Vận tức tối bất bình, nhưng cảnh tượng xấu hổ bị nhầm thành phụ nữ mang thai lần trước hiện lên rõ rõ mồn một trước mắt nên cô không thể không nghe lời anh, ăn từ từ lại.

Nam Vận ngây ra như phồng, cho đến khi anh cởi tạp dề xong cô mới nhận ra chuyện gì đang xảy ra, căng thẳng đến mức nói lắp: "Anh, anh, anh đang làm gì vậy?"

"…"

Không biết qua bao lâu, tiếng nước chảy như muốn lấy mạng cô cuối cùng cũng ngừng lại. Nam Vận không khỏi thở dài nhẹ nhõm, biết rằng lát nữa anh cũng sẽ quấn khăn tắm đi ra, để tránh cám dỗ lần nữa cô lập tức nằm xuống ghế sofa nhắm mắt giả vờ ngủ.

Nam Vận tức giận: "Em muốn anh tối nay ngủ trên sô pha!"

Trên bàn đã bày xong mấy món ăn, ở giữa là một dĩa tôm rangdẫn, xung quanh là ba đĩa đồ ăn kèm và một tô sủi cảo, bên cạnh còn có ly sữa ngô mới ép.

Nam Vận đặt cái ly xuống, liếc mắt nhìn anh: "Em bây giờ không cần anh lo." Hiện tại cô đang là người có lý, với lại cô cũng chưa tha thứ cho anh nên không chút sợ hãi, lá gan cũng lớn hơn: "Quan hệ của chúng ta bây giờ chỉ đơn thuần là hàng xóm, anh cũng đừng hòng lôi kéo làm quen với em."Trên bàn đã bày xong mấy món ăn, ở giữa là một dĩa tôm rangdẫn, xung quanh là ba đĩa đồ ăn kèm và một tô sủi cảo, bên cạnh còn có ly sữa ngô mới ép. Cái gì gọi là tự chơi một lát?

Cô hỏi về cặp vợ chồng trẻ sống trong căn nhà này.

Anh là dao thớt cô là cá thịt, Nam Vận không thể không khuất phục: "Ăn…"

Nam Vận bỗng nhiên mở mắt: "Anh làm gì vậy?"

"…"Bộ cô là đứa bé ba tuổi à?

Lục Dã: "Không muốn thì ăn từ từ thôi."

Lục Dã thở dài, đành phải thay đổi sách lược, nhìn cô, giọng điệu mang theo chút đe dọa nói: "Em có chắc là không muốn ăn không?"Phòng ngủ chính có diện tích lớn, ở giữa đặt một cái giường lớn 2x2m, chăn ga đệm gối đều có sẵn. Nam Vận liếc mắt nhìn Lục Dã, lạnh nhạt nói: "Đây không phải là nhà của em, em đến đây thì là khách, làm sao có thể tùy tiện ngồi chơi một mình?"

Lục Dã thở dài, đành phải thay đổi sách lược, nhìn cô, giọng điệu mang theo chút đe dọa nói: "Em có chắc là không muốn ăn không?"

Anh vừa nhìn là đã biết cô gái nhỏ hiểu nhầm, bất đắc dĩ cười giải thích: "Mua cho em."

Cho dù cô có dùng cách nào kiềm chế thì trong đầu luôn không tự chủ được hiện lên hình ảnh anh chỉ quấn một chiếc khăn tắm trắng quanh eo. Lục Dã thở dài, nhắc nhở lần nữa: "Uống từ từ."Lục Dã đành phải trả lời khách sáo: "Vậy mời cô Nam ngồi ghế sofa chờ chút, cơm sẽ được dọn lên ngay."

Anh dẻo miệng quá nhỉ!

Lục Dã: "Tòa nhà phía sau cũng vậy."Nam Vận đoán chắc anh đang ở trong phòng ngủ nên cô ngồi lại ghế sofa trong phòng khách, định mặc quần áo như này ngủ qua đêm trên ghế sofa, sáng sớm mai sẽ đi tìm thợ sửa khóa. Hiện tại Nam Vận chỉ cần vừa nghe xưng hô "cô Nam" là cứ nhớ đến buổi đấu giá, càng nghĩ càng giận, liếc mắt lườm anh một cái, đi vào phòng khách cũng không quay đầu lại, để lại bóng lưng kiêu ngạo.

Lục Dã thở dài, nhắc nhở lần nữa: "Uống từ từ."

Nhưng Nam Vận vẫn chưa đến mức bị mỹ thực cám dỗ, cô biết rõ trong lòng người này đang nghĩ gì cho nên lúc cầm đũa lên cô nói: "Anh đừng nghĩ rằng anh làm những món ngon này là em tha thứ cho anh, em không thích ăn cái này."

Sắc mặt Lục Dã không chút thay đổi, ung dung nói: "Cô Nam là khách, muốn làm gì cứ tự nhiên, tôi sẽ hết lòng chiều theo."

Anh vừa nhìn là đã biết cô gái nhỏ hiểu nhầm, bất đắc dĩ cười giải thích: "Mua cho em."Lục Dã bất đắc dĩ mỉm cười, mang theo bánh ga

-tô đi vào phòng bếp, tiếp tục nấu cơm cho cô gái nhỏ của anh.

Nam Vận biết người nọ đang câu dẫn cô, đoan chính nói: "Chúng ra không thân thiết, cô nam quả nữ ở chung một phòng anh không thể ăn mặc đàng hoàng hơn à?"

Khăn tắm liền rơi xuống đất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!