Nguyễn Lệ Oánh vốn định giữ Lý Lạc ở lại ăn trưa, nhưng mà Lý Lạc lại không dám để nhà đầu tư phải hầu hạ mình, vậy nên chưa tới 11 giờ ông đã xin phép về trước, bất kể Nguyễn Lệ Oánh và Nam Khải Thăng cố gắng giữ ông thế nào, ông đều không thay đổi ý định.
Ngay sau khi Lý Lạc rời đi, Nam Thù bắt đầu nổi đóa, hùng hùng hổ hổ trừng mắt nhìn Nam Vận: "Chị nói không diễn, thế trước mặt đạo diễn Lý chị khoe khoang cái gì? Cố ý đúng không? Không muốn thấy tôi gặp chuyện tốt?"
"Liên quan gì đến tôi?" Bình thường Nam Vận rất ít khi tranh cãi với Nam Thù, bởi vì cô lười so đo với cô ta, nhưng không phải cô không biết nóng nảy: "Nếu tôi thật sự cố ý để cô không được nhận, tôi đã không bận bộ đồ này mà đi xuống! "
Nam Thù rất tức giận, nhưng cô ta không thể phản bác, bởi vì Nam Vận quả thật đã ăn mặc rất đơn giản, thậm chí không trang điểm, nhưng cô ta vẫn không thể tìm ra điểm gì xấu.
Cô ta không thể không thừa nhận rằng Nam Vận đẹp hơn mình, nhưng chính vì nó là sự thật nên cô ta càng không cam lòng.
Dựa vào cái gì?
Cuối cùng, cô ta nhìn mẹ mình để cầu cứu, hy vọng mẹ sẽ giúp mình chỉnh đốn Nam Vận.
Nguyễn Lệ Oánh cũng đang kìm nén cơn giận của mình. Biểu hiện vừa rồi của Lý Lạc chính là không coi trọng Nam Thù, nhưng lại khen Nam Vận không ngớt lời. Sự nổi bật và cơ hội của con gái mình lại bị con gái vợ cũ của chồng cướp mất, sao bà ta có thể nuốt trôi cục tức này?
Nhưng nhìn hành động và cách ăn mặc của Nam Vận thực sự là không có gì để bắt bẻ cả, bà ta cũng không thể cố ý kiếm chuyện với Nam Vận trước mặt chồng mình. Vậy nên chỉ có thể tạm thời kìm nén sự phẫn nộ này lại, khoé môi nở nụ cười thân thiện, nhẹ nhàng thuyết phục con gái: "Kiều Kiều, sao con có thể nói vậy với chị của mình hả? Mỗi đạo diễn đều có cách nhìn khác nhau. Có lẽ đạo diễn Lý chỉ đánh giá cao ngoại hình của Nam Vận thôi.
Ngoài ra, mỗi nhân vật trong phim đều có tính cách khác nhau, có lẽ Nam Vận hợp với hình tượng nữ chính trong bộ phim mới của đạo diễn Lý thì sao?"
Nam Thù không ngờ, mẹ đã không giúp mình xả giận thì thôi, bà lại còn nói giúp cho Nam Vận. Đôi mắt cô ta đỏ lên, uất ức, xoay người bỏ chạy.
Nam Khải Thăng rất hài lòng với thái độ không thiên vị của vợ mình, trong mắt ông, Nguyễn Lệ Oánh là một người vợ hoàn hảo, cũng là một người mẹ kế hoàn hảo. Bà đối xử với Nam Vận ân cần như cách đối xử với Nam Thù, không thua gì mẹ ruột.
Nếu vợ mình đã không thiên vị, Nam Khải Thăng cảm thấy mình cũng không cần bênh con gái nữa, Nam Thù đã bị giáo huấn rồi, vì vậy ông cũng tượng trưng nói vài lời với Nam Vận: "Điều kiện cá nhân của con tốt hơn nhiều so với em gái. Khi Lý đạo diễn tới con không cần phải chào hỏi, nếu không con chắc chắn sẽ cướp mất sự nổi bật của em gái mình. Quy củ là vật chết, người là vật sống."
Rõ ràng Nam Khải Thăng đang chỉ trích Nam Vận, nhưng Nguyễn Lệ Oánh càng nghe càng tức giận. Nam Thù không giỏi bằng Nam Vận là sự thật, những lời này bà ta có thể nói, nhưng người khác không thể, ngay cả chồng cũng không được.
Nam Vận không biết phải trả lời thế nào, ba cô luôn nói chuyện rất khéo léo. Cuối cùng, cô chỉ có thể trả lời đơn giản: "Vâng."
Nam Khải Thăng nói tiếp: "Con cũng đừng giận em con. Nó không được đạo diễn để ý nên chắc là rất khó chịu. Đến giờ ăn rồi, con lên bảo nó xuống nhà ăn cơm đi. Hai người cùng nhường nhịn nhau, bắt tay làm hoà."
Nam Vận thật sự không muốn gọi Nam Thù xuống dưới ăn cơm, thà mắng cô còn hơn là bắt cô làm vậy, nhưng cô không thể phản đối, nếu không Nguyễn Lệ Oánh nhất định sẽ lấy lý do này mà nói cô.
Rơi vào đường cùng, cô miễn cưỡng đi gọi Nam Thù xuống.
Khi lên đến đầu cầu thang, cô gặp Dã Tử.
Lâm Du Dã cũng nhận ra tâm trạng cô có chút phiền muộn, liền hỏi: "Sao vậy?"
Phòng ăn cách đây không xa, để tránh cho ba và Nguyễn Lệ Oánh nghe thấy, Nam Vận thì thào: "Ba kêu em gọi Nam Thù xuống ăn cơm."
Lâm Du Dã: "Em không muốn đi?"
Nam Vận gật đầu, cô không muốn đi tìm phiền phức.
Lâm Du Dã cũng nhìn ra được suy nghĩ của cô: "Anh đi, em cứ đợi ở đây." Nói xong liền đi lên cầu thang.
Nam Vận nắm lấy cổ tay anh: "Nếu cô ta không xuống cùng anh thì sao?"
"Dễ thôi." Lâm Du Dã cũng ngắn gọn nói, "Mặc kệ cô ta."
Nam Vận: "Thế em phải giải thích với ba như thế nào?"
"Cô ta không chịu xuống lầu ăn cơm thì liên quan gì đến em?" Lâm Du Dã cũng hỏi, "Bác Nam chỉ kêu em gọi cô ta đi ăn, nhưng ông ấy không nói em nhất định phải đưa cô ta xuống."
Nam Vận hiểu, Dã Tử đây là giương đông kích tây, thay xà đổi cột.
Cô không khỏi mỉm cười, buông tay: "Vậy thì anh đi đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!