Trước lễ Giáng Sinh một ngày, đêm bình an.
Đạo diễn Từ ngồi đằng sau bàn sách rộng lớn, cầm một tập kịch bản được đóng bìa cẩn thận, bắt chước bài phát biểu của lãnh đạo nhà trường khi khai giảng hồi cấp 3, nghiêm túc và tha thiết nói: "Hôm nay, chúng ta có vinh dự tập hợp ở đây, chính là vì có chung một mục tiêu, giúp đỡ anh Lục có thể theo đuổi được vợ."
Lâm Lang: [Đạo diễn Từ vạn tuế! Đạo diễn Từ anh minh! Đạo diễn Từ giỏi nhất!]—
-Mợ nó, cái trò mèo gì đây? Văn học đồng quê à? Đã chặn Lâm Lang được hơn nửa tháng, cơn giận trong lòng Nam Vận đã dần dần vơi đi, dù gì Lâm Lang cũng không phải chủ mưu, tội không đáng chết, về tình thì vẫn có thể tha thứ được.
Đạo diễn Từ: "Tiếp theo đây, chúng ta không nói vớ vẩn nữa, bắt đầu hội nghị nghiên cứu và thảo luận kịch bản ngày hôm nay. Tối qua có lẽ mọi người đều đã đọc hết kịch bản rồi nhỉ? Chưa đọc hết cũng không sao, tôi sẽ giải thích cho mọi người nội dung và quan hệ giữa các nhân vật…."
Tổng kết cực kỳ chuẩn xác, Từ Lâm Ngôn không còn gì để nói, tiếp đó chuyển ánh mắt đến Lâm Lang vẫn đang mơ mơ màng màng: "Còn em? Hiểu được gì rồi?"
Hứa Sướng: [Đúng.]Lục Dã bị tức quá mà bật cười, dứt khoát ngắt lời anh ta, cười lạnh hỏi: "Còn có cả nhưng mà nữa cơ à?" Tổng kết cực kỳ chuẩn xác, Từ Lâm Ngôn không còn gì để nói, tiếp đó chuyển ánh mắt đến Lâm Lang vẫn đang mơ mơ màng màng: "Còn em? Hiểu được gì rồi?"Cô vốn định sau khi tan học hẹn cô ấy đi ăn cơm, thậm chí còn bỏ chặn ra rồi, kết quả không ngờ sau khi tan học Lâm Lang đã đeo cặp chạy mất dạng.
Đạo diễn Từ: "Được rồi, vậy chúng ta tiếp tục giải thích nội dung và quan hệ giữa các nhân vật."
Đạo diễn Từ: "Nếu mọi người đã ngấm được hết kịch bản, vậy bây giờ chúng ta luyện tập một chút." Anh ta lại nặng nề nhắc nhở: "Tối nay phải chính thức biểu diễn, thời gian gấp nhiệm vụ lại quan trọng, nên mọi người phải chăm chỉ luyện tập vào!"Chắc là đi hẹn hò với bạn trai rồi.
Tổng kết cực kỳ chuẩn xác, Từ Lâm Ngôn không còn gì để nói, tiếp đó chuyển ánh mắt đến Lâm Lang vẫn đang mơ mơ màng màng: "Còn em? Hiểu được gì rồi?"
Lục Dã tất nhiên không nghi ngờ năng lực chuyên ngành của Lục Vũ Linh, băn khoăn một lúc, cuối cùng anh thở dài: "Cậu gửi kịch bản qua đây để anh xem thử thế nào."Từ Lâm Ngôn chợt hiểu được sự vất vả của các giáo viên, gặp phải học trò không nghe lời, thật là mệt tim: "Vậy cậu nói cho tôi xem cậu hiểu thế nào về vai diễn của cậu?"Nam Vận cũng không muốn ngăn cản người ta đi yêu đương, nên tạm thời hoãn việc làm lành lại, chuẩn bị đợi đến buổi tối khi tất cả mọi người đều trở về ký túc xá rồi bắt tay hòa bình với cô ấy sau.
Trong ngành có không ít người có chuyên môn khen không dứt miệng với ánh mắt chọn kịch bản của anh ta.
Lâm Lang: [Đổi lại.]Tiếng chuông du dương báo hiệu tan học còn chưa kết thúc, Lâm Lang đã chạy đến tòa nhà của khoa mỹ thuật, nhưng nguyên nhân khiến cô ấy vội vàng như vậy không phải là đi hẹn hò với bạn trai, mà là đi tham gia hội nghị nghiên cứu và thảo luận kịch bản do Từ Lâm Ngôn tổ chức.
"......."
Anh ta nhắn yêu cầu đổi tên kịch bản vào trong nhóm, tất cả thành viên đều đồng loạt tán thành. Tối hôm qua trước khi đi ngủ, cô ấy đang làm ổ trong chăn nhắn tin với bạn trai, bỗng nhiên bị Từ Lâm Ngôn kéo vào một nhóm nhỏ có tên là "Giúp anh Lục theo đuổi vợ", chủ nhóm chính là Từ Lâm Ngôn. Tối hôm qua trước khi đi ngủ, cô ấy đang làm ổ trong chăn nhắn tin với bạn trai, bỗng nhiên bị Từ Lâm Ngôn kéo vào một nhóm nhỏ có tên là "Giúp anh Lục theo đuổi vợ", chủ nhóm chính là Từ Lâm Ngôn.
Chắc là đi hẹn hò với bạn trai rồi.
Từ Lâm Ngôn: "Bệnh viện công lập không được, chẳng lẽ tư nhân lại không được hay sao? Anh có một người bạn làm viện trưởng của một bệnh viện tư nhân, đồng ý cung cấp phòng bệnh miễn phí cho chúng ta."
Lâm Lang giơ ngón tay cái lên với anh ta, khen từ tận đáy lòng: "Quá đỉnh, làm việc toàn diện, đạo diễn Từ uy vũ."
Lâm Lang thân là thành viên nữ duy nhất trong nhóm, cũng không thể nhịn nổi mà cà khịa: [Anh Từ, với cái tên anh đặt này, để trên bảng truyện của Tấn Giang, em tuyệt đối sẽ không ấn vào, không, anh ngay cả tư cách lên bảng cũng không có!]Ngoại trừ cô ấy và Từ Lâm Ngôn, trong nhóm còn có anh họ Lục Dã, Lục Vũ Linh, Triệu Béo và Hứa Sướng.
Lâm Lang nói mà không cần suy nghĩ: "Em là em họ của Lục Dã, anh họ bị tai nạn, em đến bệnh viện thăm anh ấy, nhiệm vụ chính là gọi điện cho chị dâu báo cho cô ấy anh họ bị tai nạn, trọng điểm là phải diễn ra được sự lo lắng, đau lòng đối với tình hình của anh họ. Em có hai cảnh phải khóc, một cảnh là lúc gọi điện, một cảnh là khi chị dâu đến, cảnh sau đó thì diễn với Lục ảnh đế."
Lục Dã thở dài một hơi, mặc dù mệt tim và bất đắc dĩ, nhưng anh cũng không ngăn Từ Nhị thiếu phát huy, yên lặng xem anh ta biểu diễn, coi như giải trí ngoài giờ làm việc.
Trước khi tập diễn, Lâm Lang đột nhiên nghĩ tới gì đó, tò mò hỏi: "Tối nay diễn ở đâu vậy? Bệnh viện nhà người ta chắc chắn sẽ không cho chúng ta mượn dùng phòng bệnh."Lúc thấy hết tên các thành viên trong nhóm, cô ấy rất ngơ ngác, trong đầu toàn là dấu hỏi chấm, ngu ngơ hỏi một câu: [Chuyện gì đây?@Lục DãTriệu Béo ăn ngay nói thật: "Tôi cảm thấy kịch bản cũng không phức tạp, hơn nữa mọi người đều dùng bản thân để diễn, cho nên nội dung và nhân vật căn bản không cần phải giải thích, bước này hoàn toàn có thể cho qua."Từ Lâm Ngôn: "Tôi nói xong thì có tác dụng gì? Mấy người đều nghe hiểu hết chưa? Lĩnh ngộ ra chưa? Thông não hết rồi chứ?"Triệu Béo: [Đổi lại.]]
Lâm Lang thân là thành viên nữ duy nhất trong nhóm, cũng không thể nhịn nổi mà cà khịa: [Anh Từ, với cái tên anh đặt này, để trên bảng truyện của Tấn Giang, em tuyệt đối sẽ không ấn vào, không, anh ngay cả tư cách lên bảng cũng không có!]
Lục Dã thở dài lần nữa, bất đắc dĩ nói: "Tôi là Lục Dã, trên đường đi làm về gặp phải tai nạn, được đưa vào bệnh viện, bị thương không nặng lắm, chân trái gãy xương, bó bột thạch cao, nằm trên giường bệnh chờ vợ đến thăm, mục đích cuối cùng là có thể khiến cô ấy đón tôi về nhà."Mặc dù Lâm Lang không lo đến muộn sẽ bị phạt tiền, nhưng cô cũng ngại để người khác phải đợi lâu, ngày thứ hai, ngay khi vừa tan học cô đã vội vàng chạy ra phòng học, gọi xe đến địa điểm mở họp mà đạo diễn Từ chỉ định—
- nhà anh ta. Anh họ trả lời cô trong sự bất đắc dĩ: " Anh cũng vừa bị kéo vào."
Lục Dã bị tức quá mà bật cười, dứt khoát ngắt lời anh ta, cười lạnh hỏi: "Còn có cả nhưng mà nữa cơ à?"
Ôm thái độ chữa ngựa chết thành ngựa sống, anh quyết định xem kịch bản thế nào. Hai người họ mới nhắn được hai câu, chủ nhóm Từ Lâm Ngôn đã phát ra một thông báo cho cả nhóm: [@allLục Dã bất đắc dĩ: "Lục Vũ Linh, cậu có biết tại sao cô ấy giận anh không? Chính là vì anh lừa cô ấy, nếu như để cô ấy biết anh lại tiếp tục gạt cô ấy, cậu biết hậu quả sẽ ra sao không?" Thành viên sau khi vào nhóm thì sửa lại ghi chú trước, sau đó nghiêm túc đọc kĩ kịch bản, tìm ra vai diễn của mình, đúng 12 giờ trưa ngày mai đến dự hội nghị nghiên cứu và thảo luận kịch bản.]
Kịch bản không dài, xem hết rất nhanh, nhưng càng xem, mày anh nhăn càng chặt, trong lòng chỉ có một ý nghĩ—
- Đây là cái thứ gì vậy?
Lục Vũ Linh tiếp tục nói: "Nhưng một khi anh thành công, chuyện này sẽ được giải quyết một cách hoàn mỹ, không những có thể thuận lợi về được nhà, còn có thể khiến chị dâu và anh hoà hợp như lúc ban đầu."Lúc đó, Lục Vũ Linh đang ngồi trên ghế sô pha cùng anh, nhìn thấy thông báo anh đã rời nhóm thì kinh ngạc hỏi: "Sao anh đã rời nhóm rồi?"Lâm Lang: [????? Ai có thể giải thích cho em chuyện gì đang xảy ra không??????]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!