Chương 37: Tên lừa đảo này rõ là đang dụ dỗ cô

Ngay lúc mối quan hệ anh em bị lộ, Lâm Lang đã lập tức gọi điện thoại cho anh trai cô. Không may lúc đó Lục Dã đang bận nên không nhận được cuộc gọi từ Lâm Lang, sau khi anh ký kết hợp tác thành công thì đã hơn bốn giờ chiều, nhìn thấy thông báo cuộc gọi nhỡ thì đã gần năm giờ.

Mặc dù đang là mùa đông nhưng các thanh niên khỏe khoắn và không mấy chú trọng đến việc giữ gìn sức khỏe nên kem trong siêu thị đại học vẫn bán chạy nhất trong mùa đông.

Nếu không chính đốn một phen thì người này sẽ không nhớ kỹ. Không, có chết cũng không thể quên được, đau đến mức sống không bằng chết. Năm rưỡi mới hết tiết. Đang trong giờ học, Lâm Lang bất ngờ nhận được cuộc gọi từ anh trai, mặc dù đã tắt âm nhưng cô vẫn vội vàng tắt máy, sau đó lén lén lút lút ở trong lớp gửi tin nhắn cho anh: "Em đang học, nhắn tin qua WeChat!"

Lục Dã không để ý tới Lâm Lang nữa, ném luôn điện thoại lên bàn làm việc.

Lúc nãy Lâm Lang không dám nhắn tin nói mọi chuyện cho anh, sợ sau khi anh thấy lại sốt ruột, đến bây giờ cũng không dám nói thẳng cho nên nhắn một câu rào đầu trước: "Trước tiên anh phải chuẩn bị tâm lý đã nhé!"Lâm Lang: "Aiz, cậu ấy bơ em cả ngày nay rồi, đi học cũng không ngồi chung, chiếc thuyền tình bạn nhỏ này đi tong rồi… Tại anh cả đấy! Nếu lúc trước anh không tạo nghiệp thì đã chẳng bị nghiệp quật tơi bời thế này, còn làm em bị quật lây!"

Lục Dã: "Có chuyện gì?"

Nam Vận chôn mặt trong vòm ngực của anh.

Một lúc sau điện thoại lại rung lên, nhưng giờ anh cũng không còn hơi sức nào đọc tin nhắn, mấy phút sau anh mới cầm điện thoại lên lại, tưởng là tin nhắn của Lâm Lang gửi tới, nhưng hóa ra là Từ Lâm Ngôn: "Anh zai à, cậu có chắc là không cần tôi giúp chứ? Kịch bản tôi cũng viết xong cả rồi, chỉ cần cậu ra lệnh một cái là bây giờ tôi đi tìm diễn viên quần chúng cho cậu luôn. "

Điều khác biệt so với thời thơ ấu của cô là khi cô còn nhỏ, mẹ cô đưa cô đi siêu thị, mỗi lần chỉ cho phép cô mua một loại đồ ăn vặt hoặc một món đồ chơi, cho dù cô có ồn ào hay năn nỉ thế nào, mẹ cô cũng không bao giờ cho. Nhưng Dã Tử lại không hề giới hạn cô, thích cái gì thì mua cái đó. Trông thấy là một cặp đôi đang cãi nhau, một số người không thích hóng chuyện thì chỉ quay lại và tiếp tục học, còn vài người thích hóng hớt thì cứ nhìn chằm chằm, một bạn nữ cáu kỉnh hơn thì nói thẳng: "Hai người cãi nhau thì có thể ra ngoài mà cãi được không? Đây là phòng học!"Lúc nãy Lâm Lang không dám nhắn tin nói mọi chuyện cho anh, sợ sau khi anh thấy lại sốt ruột, đến bây giờ cũng không dám nói thẳng cho nên nhắn một câu rào đầu trước: "Trước tiên anh phải chuẩn bị tâm lý đã nhé!"

Lục Dã thấy cô không nói gì, chậm rãi duỗi tay ra, ôm cô gái nhỏ vào lòng.

Sau khi nghỉ ngơi một lát, anh rời công ty và lái xe đến trường của cô gái nhỏ.

Lục Dã ngoảnh mặt làm ngơ: "Mua xong rồi thì anh đi tính tiền."Nếu cô không nhắn những lời này thì Lục Dã đã chẳng phải cuống lên như vậy, sau khi thấy tin nhắn tim anh nhảy dựng lên, trong lòng đột nhiên có một linh cảm không tốt: "Rốt cuộc là có chuyện gì?"Nếu cô không nhắn những lời này thì Lục Dã đã chẳng phải cuống lên như vậy, sau khi thấy tin nhắn tim anh nhảy dựng lên, trong lòng đột nhiên có một linh cảm không tốt: "Rốt cuộc là có chuyện gì?"

Lục Dã: "…"

Lục Dã sợ cô gái nhỏ của anh ở trường học chịu đói, vẫn không từ bỏ ý định nạp cho cô một nghìn tệ: "Ngày mai nói tiếp." Sau đó anh cầm giỏ hàng và đi đến quầy thanh toán để thanh toán.

Nam Vận không có nổi giận với anh nữa, song lại không phải vì không giận, mà là thấy được vẻ mệt mỏi khó giấu nơi đáy mắt anh, giọng của anh lại rất trầm, hơi uể oải, rõ ràng là đã kiệt sức, cô cảm thấy có chút không nỡ. Lục Dã: "Có tiền cũng chẳng mua được vợ, không có vợ thì làm sao có thể gọi là nhà?"Hai chiếc kệ còn đặt cạnh nhau. Lâm Lang: "Lúc nãy Quý Mạch Thần có tới…"

Lục Dã: "Có tiền cũng chẳng mua được vợ, không có vợ thì làm sao có thể gọi là nhà?"

Lục Dã: "Bớt nói nhảm!"

Không, có chết cũng không thể quên được, đau đến mức sống không bằng chết.

Lục Dã không để ý tới Lâm Lang nữa, ném luôn điện thoại lên bàn làm việc. Lâm Lang: "Anh muốn nghe sự thật không?"Lục Dã nôn nóng: "Sau đó thì sao? Nói một mạch luôn đi!"

Nam Vận quyết không nhượng bộ: "Anh mơ đi!"

Mặc dù anh không thích sầu riêng nhưng anh vẫn nhớ là cô thích, khi hai người đi dạo khu trái cây tươi, anh sẽ hỏi cô: "Em có muốn ăn sầu riêng không?"Nước giặt, kem đánh răng, xà phòng cho đồ lót, giấy vệ sinh… Cô bỏ lần lượt những thứ này vào giỏ, rồi đi đến khu đồ ăn. Lâm Lang không thể không đi thẳng vào vấn đề: "Quý Mạch Thần đúng là tên hèn hạ chết tiệt, anh ta vạch trần mối quan hệ của chúng ta rồi!"

Mỗi lần khai giảng học kỳ mới, Dã Tử sẽ nạp đầy tiền cho cô, mỗi lần đều nạp hẳn một nghìn, cô xài mãi không hết.

Bận rộn cả ngày, anh vốn đã rất mệt mỏi, bây giờ còn thấy kiệt sức hơn. Thở dài một hơi, anh uể oải đưa tay phải lên, mệt mỏi day mi tâm.

Không cần nghĩ cũng biết chắc chắn là cô gái nhỏ lại càng giận anh hơn. Từ năm nhất đến hết năm hai, trong thẻ đã có gần 4000 tệ. Trong nháy mắt sắc mặt Lục Dã tái nhợt, ngay cả việc đánh chết Quý Mạch Thần cũng đã nghĩ đến, vừa tức giận vừa lo sốt vó, vội vàng hỏi lại: "A Vận phản ứng như thế nào?"

Những người khác có thể không thấy gì, nhưng Nam Vận lại có thể đọc được rõ ràng trong mắt anh. 

Lục Dã hỏi lại: "Em muốn anh làm gì?"

Mỗi lần khai giảng học kỳ mới, Dã Tử sẽ nạp đầy tiền cho cô, mỗi lần đều nạp hẳn một nghìn, cô xài mãi không hết. Lâm Lang: "Anh muốn nghe sự thật không?"

Nam Vận: "Có mà anh bẻm mép ấy!"

"A Vận." Lục Dã đầy vẻ lo lắng, lại nói xin lỗi lần nữa, biểu cảm có đôi chút vẻ cầu khẩn, "Anh xin lỗi, anh sẽ không bao giờ nói dối em nữa."

Cũng đã lâu rồi anh không được hôn cô gái của mình. Lục Dã: "Bớt nói nhảm!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!