Chương 35: Bị chặn rồi

Lục Dã vừa xuống xe, Quý Mạch Thần cũng nhìn thấy anh.

Lục Dã quan tâm hỏi thăm: [Cô ấy ăn no chưa?]

Lục Dã lòng như lửa đốt, nhưng lại không thể làm gì khác, chỉ có thể gọi điện cho Lâm Lang.

Lục Dã: "…"Nam Vận gắp một miếng thịt, vội vàng đưa vào trong miệng. Theo lý mà nói, tình địch gặp nhau đáng lẽ phải đỏ mắt, nhưng Quý Mạch Thần lại cười, trong nụ cười còn mang theo vài phần mỉa mai cùng đùa cợt, hiển nhiên không phải nụ cười thân thiện gì, mà là cười trên nỗi đau của người khác, còn nhân tiện cảm thán một câu: "Tôi thực sự đến chết cũng không ngờ tới anh chính là Lục Dã, đúng là trăm nghe không bằng một thấy, Lục công tử, ngưỡng mộ đã lâu."

Mỡ mà không ngán, thơm ngọt mềm mềm.

Lục Dã không khỏi nhíu mày: "Em đang ở ký túc xá à?"

Quý Mạch Thần không hoảng không loạn, ung dung đáp lại: "Xử lý xong rồi." Cậu ta đưa cho Văn Mộng Âm 100 vạn, giải quyết xong chuyện kia. Anh bị chia tay rồi, làm sao mà bình tĩnh nổi? Thần sắc Lục Dã thản nhiên, ánh mắt lạnh nhạt, không để ý đến lời chế nhạo của cậu ta, anh lấy di động ra gọi điện cho cô gái nhỏ, kết quả lại nghe được một giọng nữ máy móc: "Xin lỗi, thuê báo quý khách vừa gọi hiện đang có cuộc gọi khác."

Nam Vận: "Cậu ăn đi, dù thế nào mình cũng không ăn, một miếng cũng không ăn, chết cũng không ăn!"

Sau khi đi đến trước mặt anh họ, cô ấy vừa kinh ngạc vừa khinh thường hỏi: "Sao cái tên cặn bã họ Qúy này lại đến đây?" Cô ấy còn cố ý nâng tông giọng lên, để cho Quý Mạch Thần nghe được rõ ràng: "Mấy đám hoa dại cỏ dại ở ngoài của cậu ta đều xử lý xong rồi sao?"

Lâm Lang: "Thơm không?"Nam Vận cũng nghe thấy giọng của anh qua di động của Lâm Lang, lập tức kéo chăn ra, chùm kín lên đầu, dùng hành động thân thể biểu thị cho Lâm Lang: Mình không muốn nghe. Tám phần là bị cô gái nhỏ chặn số rồi.

Lục Dã: [Cô ấy nói thế nào?]

Trong thoáng chốc, mùi thơm nức mũi bay ra, Lâm Lang liền cảm thấy đói, buổi tối cô ấy vẫn chưa ăn cơm, căn bản là không chống lại được sự mê hoặc này, hỏi lại Nam Vận lần nữa: "Cậu thật sự không ăn đúng không?" Vừa nói, cô ấy còn giơ hộp cơm đến bên giường cô, dùng tay quạt quạt để mùi thơm bay về phía cô. Vì muốn chứng thực suy đoán của mình, Lục Dã lập tức gửi tin nhắn cho cô,  kết quả lại hiện ra một nhắc nhở nho nhỏ:

Đối phương từ chối tin nhắn của bạn.

"Đang nằm khóc trên giường!" Lâm Lang vô cùng gấp gáp, nhưng lại không dám lớn tiếng nói chuyện.

Trong lòng Lục Dã đang cảm thấy mệt mỏi, nên trả lời qua loa: [Ừ, không trách cậu.]

Lâm Lang hiểu rõ, nặng nề gật đầu: "OK! "Thực tế chứng minh, anh quả thật bị cô gái nhỏ chặn rồi, hơn nữa còn là chặn hết toàn bộ phương thức liên lạc.

Sau khi ăn hết một miếng khoai tây, Lâm Lang vừa ngẩng đầu, liền đối diện với ánh mắt sáng lấp lánh của Nam Vận.

Lục Dã vừa xuống xe, Quý Mạch Thần cũng nhìn thấy anh. Nam Vận nhoài người đến cạnh giường, không chuyển mắt nhìn chằm chằm cô ấy, mặt không đổi sắc nói: "Mình không tin."Lục Dã không thể nhịn được nữa: [Cút!]Hai người họ quen nhau mười mấy năm rồi, nhưng chưa bao giờ xảy ra tình huống này.

Chỉ ăn mỗi cơm và thức ăn thì có chút khô, chỗ của Lâm Lang còn có canh trứng, vì thế mỗi người múc một bát canh trứng rong biển.

Lâm Lang thừa dịp này gửi tin nhắn cho ông anh họ: [Ăn xong rồi!]Hồi trước, khi Wechat mới vừa được ra mắt, hai người kết bạn với nhau, cô gái nhỏ còn trịnh trọng dặn dò anh: "Anh không được chặn em, nếu không em sẽ tuyệt giao với anh!"

Thật không ngờ tố chất tâm lý của cậu ta lại rất vững vàng.

Lục Dã chém đinh chặt sắt, nghiến răng nghiến lợi nói: "Không có." Anh chưa bao giờ nghĩ tới việc chia tay, trừ khi anh chết, nếu không cả đời này cũng sẽ không chia tay với cô. Kết quả là bây giờ anh bị cô gái nhỏ chặn rồi.

Lục Dã quan tâm hỏi thăm: [Cô ấy ăn no chưa?]

Hai người họ quen nhau mười mấy năm rồi, nhưng chưa bao giờ xảy ra tình huống này. Bây giờ Lục Dã chẳng có tâm trạng mà đi so đo với Quý Mạch Thần, vẫn không quan tâm đến lời mỉa mai của cậu ta. Nhưng có thể tưởng tượng được, lần này cô cực kỳ tức giận, ngay cả lời từ biệt cũng không nói, đã trực tiếp chặn anh luôn rồi.

Lục Dã chém đinh chặt sắt, nghiến răng nghiến lợi nói: "Không có." Anh chưa bao giờ nghĩ tới việc chia tay, trừ khi anh chết, nếu không cả đời này cũng sẽ không chia tay với cô.

Nam Vận trực tiếp đẩy tay cô ấy ra, vừa khóc vừa từ chối: "Mình không nghe!"

Qua một lúc, di động đột nhiên rung lên, anh còn tưởng là cô gái nhỏ, lập tức đứng dậy đi lấy di động, kết quả là khi lấy lên xem, người gửi tin nhắn lại là Từ Lâm Ngôn: [Anh zai à, mặc dù hôm nay đã thất bại, nhưng cậu không thể trách tôi được, dù sao kịch bản tôi  viết cho cậu cũng không dùng đến.]Lâm Lang thừa dịp này gửi tin nhắn cho ông anh họ: [Ăn xong rồi!]Lục Dã lòng như lửa đốt, nhưng lại không thể làm gì khác, chỉ có thể gọi điện cho Lâm Lang.

Lâm Lang cũng không khách sáo với cô: "Vậy mình ăn đây."

Lâm Lang: [Ok, lập tức xuống ngay!]

Nam Vận gật đầu: "Thơm."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!