Nam Vận khóc không ra hơi, cả người run lên, trong lòng cảm thấy vô cùng khó chịu.
Cánh cửa vẫn không mở.
Cô gái nhỏ vẫn không để ý đến anh.
Thực ra, Nam Vận đang ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách. Cô có thể nghe thấy những gì anh nói, nhưng không hề bị lay chuyển. Lục Vũ Linh cũng không khách sáo với anh nữa: "200 một ngày, không được thanh toán bằng WeChat, cũng không được chuyển khoản qua Alipay hay ngân hàng, em chỉ cần tiền mặt, số sê
-ri không được liền nhau."Cô rất tin tưởng chuyện không thể miêu tả giữa Lục Dã và nữ minh tinh kia, nhưng ai mà biết Lục Dã lại là Dã Tử của cô.
Sừng luôn xuất hiện bất ngờ khiến người ta không kịp đề phòng.
Mắt và mũi của cô bé đỏ hoe, trông thật vừa đáng thương vừa đáng yêu.
Cánh cửa bị khóa từ bên trong, anh cũng không thể mở nó bằng chìa khóa từ bên ngoài. Gõ cửa cũng vô ích, cô gái nhỏ sẽ không chịu mở cửa cho anh. Nghĩ đến bốn chữ "không thể miêu tả", cô càng khóc dữ dội hơn.
Có Ferrari, Maybach, Porsches, Maseratis, Aston Martins… Nhớ đến mấy chiếc chìa khóa xe trong ngăn kéo ở thư phòng, Nam Vận đột nhiên cảm thấy mình đúng một kẻ ngốc.
Lục Dã: "…"
Nói xong, ông ấy lạnh lùng cúp máy. Sừng luôn xuất hiện bất ngờ khiến người ta không kịp đề phòng.
Anh còn chưa kịp bước đến thang máy thì cửa thang máy đóng lại. Hai nhà một thang, anh đành phải đợi chuyến sau.
Mắt và mũi của cô bé đỏ hoe, trông thật vừa đáng thương vừa đáng yêu. Nam Vận tức giận nhìn anh chằm chằm, nghiêm mặt thúc giục: "Mau lên!"Lục Dã vừa suy sụp vừa tuyệt vọng: "Không có nữ minh tinh nào cả!" Anh bất lực ôm cô bé vào lòng, vừa lau nước mắt vừa kiên quyết đảm bảo: "Anh chỉ có một người phụ nữ là em thôi. "
Lục Dã kiên định trả lời: "Tài xế và trợ lý của anh đều có thể làm chứng."
Thực ra trước khi kết hôn Lục Vũ Linh đã mua nhà mới rồi, biệt thự rộng tới 600 mét vuông, chưa sửa sang xong nên anh ta mới không chuyển nhà. Thân thế của anh ta hơi phức tạp. Trước 20 tuổi, anh ta vốn không biết cha mình là ai. Mẹ lại mất sớm nên anh ta đã sống với cậu của mình, nhưng từ sau khi lên cấp ba, anh ta không thể quay về nhà họ Lục nữa — Cậu anh ta coi anh ta như con ruột, nhưng ông bà ngoại không chào đón anh ta.
Họ đổ lỗi tất cả những bi kịch của cuộc đời mẹ anh ta là do anh ta – vì vậy từ khi anh ta mười lăm tuổi đã ở một mình, sống trong ngôi nhà nhỏ mà mẹ anh để lại. Dù căn nhà này không lớn nhưng nó luôn là nhà của anh ta. Sau khi Lục Dã rời khỏi nhà, anh đến công ty trước, tìm đến phòng tài vụ của công ty để đổi hai nghìn nhân dân tệ bằng tiền mặt, sau đó đến nhà Lục Vũ Linh. Khi nghe tiếng gõ cửa, Lục Vũ Linh đang nấu ăn. Mặc dù miệng thì nói không bao ăn, nhưng ông anh mình ngày đầu tiên đến ở nhờ, anh ta cũng không tiện để người ta ăn đồ ăn sẵn. Cửa vừa mở, Lục Vũ Linh liền thấy ông anh mình và một chiếc vali lớn. Nhìn chằm chằm vào chiếc vali "hồng công chúa" trong hai giây, Lục Vũ Linh chân thành nói: "Anh à, anh cũng có trái tim thiếu nữ thật đấy"Lục Dã lạnh lùng: "Tránh ra, đừng có cản đường. "
"Vờ lờ, anh đến nhà em mà còn ngang thế? "Mặc dù rất miễn cưỡng nhưng Lục Vũ Linh vẫn ghé người để nhường đường cho anh trai. Lục Dã xách vali vào nhà. Phòng bếp ngay gần cửa ra vào vừa bước vào nhà đã ngửi thấy mùi cơm: "Cậu đang nấu ăn à?"Lục Vũ Linh đóng cửa lại: "Bữa nay thôi, lần sau không có đâu. "Lục Dã: "Món gì? "
"Tâm lý của anh không tệ đấy, anh còn có tâm trạng để hỏi món gì à? "Lục Vũ Linh nhìn anh trai với vẻ ngưỡng mộ: "Nếu em là anh, bây giờ em chẳng có tâm trạng ăn uống gì đâu, chỉ một lòng nghĩ cách dỗ dành vợ thôi. "Lục Dã im lặng một lúc: "Nhà cậu có hộp cơm không? Anh mang cho chị dâu cậu một ít." Cô gái nhỏ không biết nấu ăn, ở nhà một mình chắc đói lắm rồi."…"Mượn hoa cúng Phật, làm tốt lắm! Sừng luôn xuất hiện bất ngờ khiến người ta không kịp đề phòng. Nam Vận vẫn khóc, cũng không cảm thấy được an ủi.
Hộp cơm là loại thép không gỉ cách nhiệt hai lớp, Lục Dã để cơm vào ngăn trên, để thịt kho tàu vào ngăn bên dưới.
Nam Vận vẫn cúi đầu, một lúc sau, cô lại hỏi: "Vậy những lần trước đều là anh tăng ca thật sao? "
Tức chết cô! Lục Dã không thể không giải thích cho cô hiểu tình hình lúc đó: "Khu biệt thự Home party Nam Vận không nói một lời, nhưng tiếng khóc của cô đã nhỏ dần. Một lúc sau, cô thì thầm bằng giọng mũi nói, "Bây giờ em cũng không biết em có nên tin lời của anh không nữa."Hộp cơm là loại thép không gỉ cách nhiệt hai lớp, Lục Dã để cơm vào ngăn trên, để thịt kho tàu vào ngăn bên dưới. Nghĩ đến bốn chữ "không thể miêu tả", cô càng khóc dữ dội hơn. do bạn anh mở.
Hôm đó anh chỉ đến cổ vũ cậu ta thôi, nhưng không ngờ em cũng tới, anh sợ em phát hiện ra anh là Lục Dã, vậy nên anh nhờ Từ Lâm Ngôn giúp anh che giấu. ".
Cô gái nhỏ vô cùng kiên quyết, không chút lưu tình, rõ ràng là không thể thay đổi ý định.
"Tâm lý của anh không tệ đấy, anh còn có tâm trạng để hỏi món gì à? "Lục Vũ Linh nhìn anh trai với vẻ ngưỡng mộ: "Nếu em là anh, bây giờ em chẳng có tâm trạng ăn uống gì đâu, chỉ một lòng nghĩ cách dỗ dành vợ thôi. "Nam Vận không nói một lời, nhưng tiếng khóc của cô đã nhỏ dần. Một lúc sau, cô thì thầm bằng giọng mũi nói, "Bây giờ em cũng không biết em có nên tin lời của anh không nữa."
Chỉ cần cô đồng ý về nhà với anh, mọi chuyện đều dễ nói.
Nam Vận vẫn khóc, cũng không cảm thấy được an ủi.
Nam Vận càng nghĩ càng khó chịu, càng nghĩ càng không cam lòng, cô khịt mũi, mặt không chút biểu cảm nhìn anh, lạnh lùng tàn nhẫn nói: "Em không tin, bây giờ một chữ anh nói em cũng không tin! "Lục Dã không lòng vòng: "Anh muốn ở nhà cậu vài ngày."Nam Vận không hề ngần ngại ngắt lời anh: "Anh đi hoặc tôi đi, anh chọn một cái đi!". Còn bổ sung một câu đầy tính uy hiếp,"Dù sao sau khi rời đi tôi sẽ không bao giờ trở lại nữa đâu"Lục Dã thở dài, giọng điệu chắc chắn lặp lại lần nữa: "Lừa em là anh sai, nhưng anh thực sự không có nữ minh tinh nào, anh chỉ có em! "
Nhìn chằm chằm vào chiếc vali "hồng công chúa" trong hai giây, Lục Vũ Linh chân thành nói: "Anh à, anh cũng có trái tim thiếu nữ thật đấy"
"Vờ lờ, anh đến nhà em mà còn ngang thế? "Mặc dù rất miễn cưỡng nhưng Lục Vũ Linh vẫn ghé người để nhường đường cho anh trai.
Có Ferrari, Maybach, Porsches, Maseratis, Aston Martins… Nhớ đến mấy chiếc chìa khóa xe trong ngăn kéo ở thư phòng, Nam Vận đột nhiên cảm thấy mình đúng một kẻ ngốc. Lục Dã không rời đi ngay mà ngồi trên bậc thềm trước cửa nhà vài tiếng đồng hồ, mãi đến khi hoàng hôn buông xuống mới kéo vali rời đi. Nam Vận vẫn cúi đầu, một lúc sau, cô lại hỏi: "Vậy những lần trước đều là anh tăng ca thật sao? "
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!