Chương 33: “rốt cuộc là minh tinh nào?”

"Anh chính là Lục Dã."

Mặc dù anh ta đúng là một tay chơi nhưng anh ta vẫn có điểm dừng, trước khi tìm phụ nữ, anh ta luôn nói rõ chỉ lên giường không yêu đương – muốn tiền anh ta có thể cho, muốn tình cảm thì không có – đồng ý thì hai ta có thể tiếp tục, không đồng ý thì có thể kết thúc, nếu không thì cuối cùng đừng có trách anh ta vô tình.

Lời này của anh lại một lần nữa nhắc nhở các tân khách đang có mặt ở đây  – Thiếu gia nhà họ Quý tại sao bây giờ vẫn chưa thấy mặt? Hay là đã đi đâu rồi?

Nhưng cái công lao này cũng phải nhờ vào kẻ cặn bã là Quý Mạch Thần. Vừa rồi thấy Quý Mạch Thần và cô gái khác dây dưa không rõ, Nam Khải Thăng còn thầm thở phào trong lòng  – cũng may cái đuôi của thằng nhóc này cũng không sạch. Cô không thể chấp nhận khoảng cách này, huống chi anh đã nói dối cô nhiều năm như vậy. Giọng anh không lớn nhưng lại giống như một tiếng sấm dữ dội đột ngột làm Nam Vận bối rối, ngây người nhìn anh, đầu óc cô trống rỗng.

Xem ra bọn họ toàn là kẻ lừa đảo, đã thông đồng với nhau từ lâu rồi, cùng nhau nói dối cô.

Lục Dung Tinh bất đắc dĩ thở dài, đành phải buông hai cánh tay đang khoanh lại xuống, thu lại vẻ mặt quần chúng hóng hớt, bày ra dáng vẻ của nhân vật chính, nghiêm mặt nói: "Để tôi đây giới thiệu một chút, đây chính là con trai của tôi, Lục Dã."Anh ấy vừa mới nói gì? Nói anh là Lục Dã?

Khách mời bên phía nhà họ Lục đã biết trước nên không có vẻ gì là ngạc nhiên, ngược lại còn cảm thấy đầu tàu bên mình thế là ăn chắc rồi.

Người sáng suốt vừa nhìn đã biết mối quan hệ giữa hai người là như thế nào – cô gái bị tổn thương vì tình yêu tìm đến gã đàn ông cặn bã để tính sổ.

Anh cao cao tại thượng, được người người tôn kính, có bối cảnh gia tộc làm hậu thuẫn, còn có thể vung tiền như rác. Chỉ cần anh muốn cái gì là có cái nấy, anh không hề "bình thường" chút nào.

Lục Vũ Linh nhìn chằm chằm cậu mình một hồi rồi hỏi: "Cậu chắc chắn là anh con sẽ bị đuổi ra khỏi nhà đúng không?"Nhất thời ánh mắt mọi người đều tập trung trên người Lục Dã. Sao anh ấy có thể là Lục Dã? Anh ấy không phải là Dã Tử sao?

Nghe lời này, những người đang đứng ở đây mới chợt phát hiện, đúng là không thấy Quý Mạch Thần đâu.

Hiện tại đã là tháng mười một, trời đang dần bước vào mùa đông lạnh giá.

Ngày nào cô cũng lo cho tương lai của hai người, lo rằng ba cô sẽ không đồng ý cho cô kết hôn với anh vì anh không có tiền, nhưng bây giờ cô mới hiểu, những thứ cô lo lắng này cũng chỉ là tự mình đa tình, anh căn bản không cần quan tâm những điều này, mỗi ngày anh đều diễn trò, xem trò hề của cô. Lục Vũ Linh trầm mặc một lúc: "Phòng của con cậu còn giữ chứ?"

Đối diện với ánh mắt tràn ngập kinh ngạc của cô gái nhỏ, Lục Dã bối rối giải thích: "Anh không cố ý gạt em, anh…" dường như càng giải thích càng như bôi đen, nói được nửa câu anh mới phát hiện mình căn bản không biết phải bắt đầu giải thích với cô từ đâu, hay bắt đầu từ việc ba anh phá sản mười mấy năm trước? Hay từ lúc ba anh có thể Đông Sơn tái khởi? Nhưng cho dù là cái nào cũng không thể che giấu được sự thật là anh đã lừa dối cô nhiều năm như vậy.

Xem ra bọn họ toàn là kẻ lừa đảo, đã thông đồng với nhau từ lâu rồi, cùng nhau nói dối cô.

Sao anh ấy có thể là Lục Dã? Anh ấy không phải là Dã Tử sao?

Nam Vận không nói nổi một lời, kinh ngạc nhìn chằm chằm Lục Dã một hồi lâu. Lục Dung Tinh: "Cậu đang nuôi một con Samoyed, lấy phòng của nó dọn thành ổ cho chó rồi."Cuối cùng anh chỉ có thể nói với cô: "A Vận, xin lỗi."

Lục Dã không thể nào để cô đi dễ dàng như vậy, lập tức đuổi theo, nắm chặt lấy cổ tay cô, vội vàng gọi: "A Vận."

Làm sao anh ấy có thể là Lục Dã? Không phải Lục Dã là đại thiếu gia nhà họ Lục sao? Anh ta vung tiền như rác, có tiền, có quyền, là thái tử gia mà ai ai cũng ngưỡng mộ, còn Dã Tử lại chỉ là một người bình thường, tại sao hai người bọn họ có thể là cùng một người? Nam Vận vẫn đứng im không nhúc nhích, lấy áo của anh xuống, cố chấp nói: "Đưa áo của em đây, em muốn mặc áo của em."

Nam Vận không nói gì, chỉ cảm thấy người đang đứng trước mặt cô vô cùng xa lạ, rõ ràng anh là Dã Tử của cô nhưng chính anh lại nói mình là Lục Dã.

Lục Vũ Linh cực kỳ hợp tác lên tiếng gọi: "Anh."

Nam Vận vẫn đứng im không nhúc nhích, lấy áo của anh xuống, cố chấp nói: "Đưa áo của em đây, em muốn mặc áo của em."

Lục Vũ Linh trầm mặc một lúc: "Phòng của con cậu còn giữ chứ?"Nam Vận lại không cho anh có cơ hội làm vậy, dùng sức rút tay mình về, mở cửa phòng ra. Trong nhận thức của cô Lục Dã và Dã Tử là hai người khác nhau.

Quý Bách giận đến tái mặt, cũng không quan tâm đến cái gì mà lễ nghi lịch sự nữa, trợn mắt nhìn Nam Khải Thăng, không nể mặt mũi nói thẳng: "Hay cho Nam Khải Thăng! Ông đã định giao con gái của mình cho nhà họ Lục, vậy thì cần gì phải đụng đến nhà họ Quý chúng tôi? Ông tưởng nhà họ Quý tôi dễ bắt nạt lắm hay sao? Cứ chờ đấy mà xem!"

Lục Dã khó chịu nhất là thấy cô gái nhỏ của anh khóc, cô khóc làm lòng anh đau  như bị kim châm, liên tục trấn an nói: "Xin lỗi, em đừng khóc, đều là lỗi của anh." Anh còn muốn ôm cô nhưng Nam Vận lại không cho anh cơ hội, không nói lời nào đã đẩy tay anh ra, xoay người rời đi.

Quý Mạch Thần không tự biện minh cho bản thân, chỉ thờ ơ nhìn cô, ánh mắt không chút cảm xúc, thái độ kiên quyết nói: "Là anh có lỗi với em, em muốn thế nào anh đều chấp nhận, nhưng chúng ta không thể tiếp tục ở bên nhau nữa."Quý Mạch Thần đứng tại chỗ không nhúc nhích, để cô gái tùy ý đánh chửi. Bây giờ Dã Tử lại nói với cô họ là cùng một người.

Người nhà họ Quý vừa đi, Nam Vận cũng đi theo nhưng là đi theo hướng ngược lại.

Quý Bách giận dữ trừng mắt nhìn con trai, gầm thét chất vấn: "Cô gái này là ai?"Nam Vận mơ màng không hiểu.

Lục Dã đưa mắt ra hiệu cho Lục Vũ Linh.

Lục Vũ Linh: "…" Cmn, thật tuyệt tình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!