Chương 32: “a vận, anh muốn nói với em một chuyện.”

Lời chúc phúc này thật là độc đáo, trên mặt của Nam Vận hiện lên năm chữ "một lời khó nói hết" to đùng.

Ánh mắt mọi người lại lần nữa tập trung lên hai người.

Tấm thảm đỏ ở giữa như một đường ranh giới.

Quả nhiên Cậu ta từ trước đến giờ chưa hề yêu cô, từ đầu đến cuối, người cậu ta yêu chỉ có Nam Vận, mà cô chỉ là một thế thân. Bây giờ rất nhiều người đều biết chuyện Lục Dã và Quý Mạch Thần đồng thời đến nhà cô cầu hôn, cho nên sau khi Nam Vận nghe thấy lời nói đó cũng không thấy ngạc nhiên, nhưng lại có chút khó hiểu, không rõ tại sao Lục thần lại ghét Quý Mạch Thần như thế, cô không nhịn được hỏi một câu: "Tại sao vậy? Anh quen Quý Mạch Thần sao?"

Lúc người nhà họ Quý đến, bữa tiệc đã sắp bắt đầu rồi. Lục Vũ Linh thấy thế lập tức giải thích: "Không phải vừa nãy cô nói là quan hệ giữa cô và bạn trai cô rất tốt sao? Tôi còn tưởng là hai người kết hôn rồi."

Nam Vận vội vàng cam đoan: "Đã biết."

Mặc dù Từ Lâm Ngôn không phục, nhưng vẫn ngậm miệng lại.

Hôm nay có không ít nhân vật tai to mặt lớn trong các ngành đến, vậy nên phần lớn người trong sảnh đều đang kết giao quan hệ, muốn nhân cơ hội này kết thêm nhiều bạn, mở rộng mạng lưới giao thiệp. Bọn họ quen nhau nhiều năm như vậy, trước nay  anh chưa hề lộ ra một mặt yếu đuối nào trước mặt cô, giọng điệu của anh khi nói với cô câu vừa rồi, giống như một đứa trẻ bất lực vậy.

Lời giải thích này ngược lại đã làm thông suốt hết thảy, nhưng Nam Vận vẫn giải thích một chút: "Hiện giờ chúng tôi vẫn chưa quyết định được thời gian kết hôn."

Lục Vũ Linh lúc này thì lại không vui, sao anh ta có thể trơ mắt nhìn trên đầu anh mình mọc sừng được chứ? Trực tiếp lao đến đối diện mắng to: "Hô cái gì mà hô! Con gái nhà người ta đã đáp ứng chưa? Câm miệng lại cho ông!"

"Nói tóm lại thì là, cậu ta cướp vợ của bạn tôi." Lục Vũ Linh nói như thật, lòng đầy căm phẫn: "Nếu không phải tên khốn đó chạy ra ngáng đường, hai người họ chắc chắn đã có thể thuận lợi kết hôn rồi."

Mà chiếc bàn đối diện bên phải tấm thảm kia cũng là một đám con nhà giàu đang ngồi, rõ ràng là đám bạn bình thường có quan hệ khá tốt với Quý Mạch Thần. Trông thấy Nam Vận bị Lâm Du Dã dẫn đi, Nam Thù nháy mắt nhận ra cơ hội của mình đến rồi, lập tức đứng dậy, lặng lẽ đi theo. Khi trong lòng cô đang tràn ngập nghi hoặc, sau lưng bỗng nhiên truyền đến giọng nói của một cô gái trẻ, giọng điệu tràn đầy mỉa mai: "Ô, đây không phải là cậu Quý sao? Xem ra sau khi về nước, ngài khá phấn khởi đó nhỉ."

Dã Tử nói đợi cô đủ 20 tuổi thì kết hôn, nhưng cô cảm thấy ba cô sẽ không dễ dàng đồng ý để cô gả cho Dã Tử, không giằng co hai ba năm, ông ta tuyệt đối sẽ không đưa sổ hộ khẩu cho cô.

Nam Vận run lẩy bẩy, trông rất nhỏ yếu bất lực: "Anh, anh bắt nạt em! Em muốn gọi người!"

Ngay lúc này, ngoài cửa bỗng trở nên ầm ĩ, tiếp đó Nam Vận nghe thấy giọng nói của ba cô: "A Vận! A Vận! Con đang ở trong sao?"Có điều, ấn tượng của cô đối với cậu ta phần lớn là dừng tại 3 năm trước, 3 năm cũng đủ để thay đổi một con người, hiện giờ cậu ta đã trở thành dạng gì thì cô cũng không rõ. Cô và Quý Mạch Thần đã quen biết nhau rất nhiều năm, cảm thấy cậu ta không giống loại người có thể đi làm kẻ thứ ba.

Lục Vũ Linh nghe thấy câu này thì không vui, lập tức bắt đầu phê bình giáo dục: "Sao cô còn chưa quyết định? Yêu mà không kết hôn đều là đùa giỡn, chơi bời!"

Cái hôn này tới quá bất ngờ, hơn nữa còn vô cùng mạnh mẽ, Nam Vận không khỏi "ưm" một tiếng, giống như một con thỏ nhỏ bị kinh sợ.

Nam Vận không phục, oán giận lần nữa: "Anh không thể đối xử với em dịu dàng hơn một chút được sao? Không sợ em bị dọa chạy mất à?"

Vẻ mặt Lục Vũ Linh tràn đầy khinh bỉ, lời ít ý nhiều nói: "Có thù."

"Trong lòng cô hiểu rõ là được." Những lời nên nói thì đều đã nói xong cả rồi, Lục Vũ Linh cũng không nói nhiều thêm nữa: "Nhớ kỹ những lời tôi nói, sau đó cô có thể rời đi được rồi."Nam Vận vội vàng giải thích: "Chúng tôi không phải là chơi bời, chúng tôi muốn kết hôn, chỉ là vẫn chưa quyết định được khi nào thôi."

Lục Dã không để ý đến anh ta, vẻ mặt u ám, môi mỏng khẽ nhếch, ánh mắt lạnh như băng nhìn về phía sân khấu.

Giữa một đại sảnh lớn như vậy, ồn ào náo nhiệt, khách khứa đông đúc, nhưng lại không có mấy người cô quen.

Lục Dã: "Anh đã đến bãi đỗ xe rồi."Lục Dã: "Anh đã đến bãi đỗ xe rồi."Lục Vũ Linh nói lời thấm thía: "Anh trai dùng kinh nghiệm của người đi trước nói cho cô, chuyện kết hôn ấy mà, làm càng sớm càng tốt, hôm nay cô 20 rồi, ngày mai đi ra cục dân chính lĩnh giấy chứng nhận luôn đi."

Từ Lâm Ngôn: "Đúng, bọn nó đúng là không ra gì, chúng ta mới là cá mè một lứa đường đường chính chính!"

Ánh mắt mọi người lại lần nữa tập trung lên hai người.

Nam Vận nháy mắt tỉnh táo tinh thần: [Được! Em chờ anh!!!]Nếu như bị người ta phát hiện ra cô cùng Dã Tử ở đây, Dã Tử sẽ tiêu mất, bọn họ sẽ không bỏ qua cho anh. Giữa đại sảnh có trải một tấm thảm đỏ, bên trái và bên phải thảm đỏ đều bày một loạt bàn tròn. Nam Vận hơi kinh ngạc: "Vậy thì quá gấp rồi?"

Bàn của Hà Lôi Xuyên lúc này bùng lên tiếng hò hét sôi nổi, cũng ra sức vỗ tay cổ động, tiện thể còn hướng về bàn đối diện bày ra dáng vẻ người thắng lợi mới có tư cách phách lối.

Nam Vận vội vàng giải thích: "Chúng tôi không phải là chơi bời, chúng tôi muốn kết hôn, chỉ là vẫn chưa quyết định được khi nào thôi."

Nam Vận không quan tâm đến bữa tiệc sinh nhật này lắm, vẫn luôn cúi đầu lướt điện thoại, thuận tiện trả lời tin nhắn với Dã Tử, cho nên căn bản không chú ý đến những xôn xao vừa rồi, mãi cho đến khi Quý Mạch Thần đến trước mặt cô, cô mới phát hiện cậu ta tới. Đoạn khiêu vũ mở màn này không lâu, chưa đến 10 phút thì đã kết thúc. Lục Vũ Linh: "Không gấp, không gấp chút nào cả!"  Hai người mà còn chậm thêm chút nữa, anh tôi sẽ thành "già rồi mới có con" mất.

Lâm Du Dã liếm liếm đôi môi khô khốc do quá căng thẳng, hít sâu một hơi, anh trầm giọng nói: "Anh chính là Lục Dã."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!