Trong suốt một tuần liền, Nam Vận liên tục nhận được cuộc gọi từ những người bạn cả 800 năm chưa liên lạc lấy một lần, không phải mời cô tham gia các bữa tiệc của giới thượng lưu thì chính là hẹn cô đi shopping ở những cửa hàng trang sức xa xỉ, không thì cũng là nhiệt tình mời cô đi ăn cơm, thái độ của các cô ấy khi nói chuyện người này còn thân thiết hơn người kia, mở miệng ra là gọi "A Vận", như thể các cô ấy thân thiết với cô lắm vậy.
Thật ra là chẳng quen thân tí gì.
Giao tình giữa Nam Vận và những phú nhị đại này cùng lắm chỉ là bạn bè trên WeChat, mà từ khi kết bạn trên WeChat tới giờ còn chưa liên lạc một lần nào. Hơn nữa trước đây mấy người này toàn phớt lờ cô, bọn họ đều có quan hệ khá tốt với Nam Thù, nhưng tại sao bây giờ lại lôi kéo làm quen với cô?
Nam Vận cảm thấy rất khó hiểu, cuối cùng vẫn là Lâm Lang nhắc nhở cô: "Quý Mạch Thần và Lục Dã đều là nhân vật đỉnh của đỉnh trong đám phú nhị đại đấy, nhất là Lục Dã. Bây giờ ai chẳng biết hai người họ đều thích cậu. Chỉ có cạnh tranh mới có thị trường, bây giờ cậu là một miếng bánh thơm, về sau tám phần không phải mợ chủ của nhà họ Quý thì là cũng của nhà họ Lục, những người đó đương nhiên phải nhanh chóng chạy đến nịnh bợ lấy lòng cậu rồi."
Nam Vận lúc này mới hiểu rõ, chẳng trách bây giờ cô lại được "săn đón" như vậy, thì ra là được ké uy danh của người khác.
Nhưng nịnh bợ cô cũng vô ích, dù sao cô cũng không thể gả cho Quý Mạch Thần, càng không thể gả cho Lục Dã. Cô không muốn làm mợ chủ nhà giàu, cô chỉ muốn gả cho Dã Tử làm một người vợ bình thường.
Cho nên khi đối mặt với những lời mời đó, Nam Vận đều từ chối hết, cô không quan tâm mình có thể dung nhập vào giới thượng lưu hay không, cô chỉ muốn sống tốt cuộc đời của mình.
Một tuần trôi qua nhanh chóng, nháy mắt đã đến ngày sinh nhật 20 tuổi của cô.
Ngày đó vừa vặn là thứ bảy.
Một ngày trước bữa tiệc sinh nhật, ba cô tự đến trường rước cô.
Thực ra Nam Vận không muốn trở về nhà họ Nam chút nào, nơi đó không phải nhà cô, nhưng đêm qua Dã Tử đã dặn cô hôm nay phải trở về với ba, còn nói hôm nay anh cũng sẽ về, nên cô không thể không về với theo ba mình về.
Trên đường về nhà, miệng ba cô không ngừng hoạt động, ông miêu tả cho cô bữa tiệc ngày mai ở khách sạn Khải Hoàn sẽ hoành tráng ra sao, mời đến nhiều nhân vật tai to mặt lớn thế nào. Trong giọng nói tràn ngập vẻ tự đắc khoe khoang, cứ như đây là công lao của một mình ông ấy vậy.
Rõ ràng đều là do hai nhà Lục, Quý người ta sắp xếp.
Vô luận là tài lực, nhân lực thậm chí là vật lực thì ông cũng không đóng góp được một phần nào, vậy sao ông có thể không cảm thấy xấu hổ khi nói ra những lời này chứ?
Ông ấy không thấy xấu hổ thì Nam Vận cũng xấu hổ thay ông, thế nên cô chẳng muốn tham dự bữa tiệc ngày mai chút nào.. Mà cô cũng không muốn gả cho Lục Dã hay Quý Mạch Thần, sao có thể mặt dày để người ta bỏ công bỏ sức chuẩn bị cho cô một buổi tiệc sinh nhật hoành tráng chứ? Đây không phải là lợi dụng người ta sao?
Nhưng cô hoàn toàn không có quyền phát biểu — không ai quan tâm đến việc cô có muốn tham dự buổi tiệc hay không và cũng không ai hỏi ý kiến của cô — mặc dù đây là bữa tiệc sinh nhật được tổ chức cho cô.
Thật ra, sinh nhật có tổ chức hay không không quan trọng, quan trọng là… Dã Tử có ở bên cô hay không.
Kể từ khi mẹ qua đời, sinh nhật nào cô cũng trải qua với Dã Tử, nên chỉ cần Dã Tử ở bên cạnh cô, cô đã thấy thỏa mãn rồi.
Nguyễn Lệ Oánh và Nam Thù cũng đang ở nhà.
Hai người họ đều đang ngồi trong phòng khách. Khi thấy cô về nhà, hai người đứng dậy khỏi ghế sô pha, bước đi không thèm nhìn lại, thể hiện rõ cho cô thấy — chúng tôi không chào đón cô.
Trước khi đi, Nguyễn Lệ Oánh còn lạnh lùng liếc Nam Khải Thăng, Nam Thù thì trừng mắt lườm Nam Vận.
Mặc dù Nam Vận ghét hai mẹ con này, nhưng cô phải thừa nhận hai người này rất có cốt khí. Bây giờ xung quanh biết bao người nịnh bợ cô nhưng đôi mẹ con này vẫn lạnh nhạt hờ hững, không hề nịnh nọt, về điểm này, Nam Vận xem trọng hai người họ.
Nguyễn Lệ Oánh và Nam Thù tốt hơn nhiều so với nhiều người bên cạnh cô.
Sau khi hai người rời đi, Nam Vận cũng không ở dưới lầu, cô đi thẳng lên tầng hai và nhốt mình trong phòng.
Căn biệt thự của nhà họ Nam to lớn đến thế, cô lại chỉ cảm thấy thân thuộc khi ở trong phòng mình và Dã Tử.
Trở lại phòng, Nam Vận phát hiện có một hộp quà nằm trên bàn học của cô, thân hộp màu đen, nắp màu trắng.
Sau khi đến gần, cô mới thấy logo Gucci trên nắp hộp.
Đây là gì?
Cô tò mò mở ra và thấy một bộ lễ phục màu trắng.
Chiếc váy được gấp gọn đặt trong hộp. Cô không nhìn thấy được kiểu dáng. Vì tò mò, cô lấy chiếc váy ra khỏi hộp, sau đó nhấc phần vai váy lên tung ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!