Chương 30: “đồ ngốc, anh chính là lục dã.”

Pha trà xong, Lâm Du Dã kêu Nam Vận về phòng ngủ trước, còn mình thì bưng cái khay đi tới phòng khách.

Dù cho thái độ ba cô đối với cô có tốt hơn nữa nhưng Nam Vận vẫn không muốn ở trong nhà này thêm một giây phút nào, cơm nước xong liền lấy cớ thầy  hướng dẫn có chuyện tìm mình rồi đi mất.

Phòng chiếu cặp đôi đặt một hàng bốn ghế dài, hàng cuối cùng trừ bọn họ ra thù không còn ai khác. Mấy hàng phía trước cũng chỉ có lác đác ba bốn cặp tình nhân. Sau đó Lâm Du Dã dẫn cô gái nhỏ đi Bách Nhạc Thành. Nam Vận khá thích xem phim cho nên bọn họ đi rạp chiếu phim trên tầng cao nhấtVừa vào phòng khách, anh đã thấy ba anh đang ngồi bắt chân rung đùi trên ghế sô pha, tự nhiên thoải mái như ở nhà.

Không nên cùng lúc mời Quý Bách và Lục Dung Tinh đến, hai con người này, người sau còn cáo già hơn người trước, nhất là Lục Dung Tinh.

Không gian trong xe không lớn, hai người bọn họ lại điên đến cùng.

Lục Dung Tinh: "Cũng tạm được! Cũng không còn ưu điểm gì khác, được cái chung tình."Trông đúng kiểu một người đàn ông trung niên nổi loạn.

Xem như ông ta đã tự mang đá đập chân mình rồi. Trong lòng Nam Khải Thăng lại nghĩ: "Tên họ Lục nhà ngươi cũng không chút khách sáo, thật sự coi nơi này là nhà mình à?", nhưng ông ta cũng không đắc tội nổi với Lục Dung Tinh, đành nhắm mắt cho qua mặc kệ ông muốn làm gì thì làm. Anh khẽ thở dài, đặt khay lên bàn trà, cầm bình trà gốm lên lần lượt rót vào ba chén trà.

Sau một lúc im lặng, anh nói: "Anh sẽ cố gắng hết sức để nhìn em ăn."

Trên thế giới này sao có thể có người vô liêm sỉ như vậy?

Nửa tiếng trước khi bộ phim bắt đầu, các cặp tình nhân trong phòng chiếu đều rất ngay ngắn nghiêm chỉnh. Nửa tiếng sau, cặp đôi ngồi trước mặt họ bất ngờ ôm hôn nhau thắm thiết. Quý Bách đã nghe qua lời đồn Nam Vận và con trai quản gia có qua lại từ lâu, ông không thể không nhìn Lâm Du Dã — đúng là phong nhã hào hoa ngọc thụ lâm phong, con bé thích cậu ta cũng không phải là chuyện gì lạ, không thích mới là không bình thường.

Về đến nhà, Lâm Du Dã đi thay quần áo trước, sau đó đi vào bếp.

Luận về mồm mép thì đúng là không ai thắng được Nam Khải Thăng.

Lục Dung Tinh từ tốn nói: "Vậy thì năm nay làm hoành tráng một lần đi! Mọi chi phí sẽ do tôi bỏ ra và tôi sẽ cung cấp địa điểm, ông thấy sao về khách sạn Khải Hoàn? Đến lúc đó tôi cũng sẽ mời thêm vào ngôi sao đến góp vui."Tên người gọi là: [Từ Lâm Ngôn]Cấm kỵ lớn nhất của Lâm Du Dã chính là sầu riêng, vừa ngửi thấy mùi sầu riêng là buồn nôn. Nhưng Nam Vận lại rất thích ăn sầu riêng, cho nên mỗi khi cô ăn sầu riêng trong nhà, anh không xuống lầu đi dạo thì chính là tự giam mình ở ban công hít thở.

Lục Dung Tinh thấy Quý Bách cứ nhìn chằm chằm vào con trai mình thì cười hỏi một câu: "Quý tổng, đứa nhỏ này có phải là rất đẹp trai đúng không?"

Sau mấy giây sửng sốt, Nam Khải Thăng lắp bắp trả lời: "Ồ đúng, tiệc sinh nhật à, còn, còn chưa xác định sẽ tổ chức ở đâu, trước đây đều là làm đơn giản tại nhà, với lại người nhà cũng không thích quá phô trương."

Cô gần như đã giao hết những lần đầu tiên của mình cho anh, cho nên cô chưa bao giờ nghĩ đến việc kết hôn với người khác, cô chỉ muốn lấy anh.

Không hổ là Lục Dã. Nam Vận cố ý giở trò: "Nếu như em muốn ăn sầu riêng thì sao? Anh cũng đi ăn với em?"Lục Dung Tinh đột nhiên bắt đầu huyên thuyên hệt như các bậc phụ huynh: "Cậu ta trông rất giống với con trai tôi."Quý Bách sửng sốt nghĩ thầm "Gì nữa đây?", nhưng lại không thể không trả lời: "Đẹp trai, thiếu niên nhanh nhẹn."

Ngoại trừ Nam Khải Thăng thì trên thế giới này chắc chẳng có mấy người có thể diễn tả ba chữ "vô liêm sĩ" một cách hoàn mỹ như vậy.

Vừa vào phòng khách, anh đã thấy ba anh đang ngồi bắt chân rung đùi trên ghế sô pha, tự nhiên thoải mái như ở nhà.

Từ Lâm Ngôn mặc cả: "Hai ta nói điều kiện trước."Vì để lấy lại quyền chủ động, ông ta lại bắt đầu mượn hơi Quý Bách: "Quý tổng cũng là người có con gái, ông hẳn cũng hiểu được tâm ý của tôi! Tôi chỉ hy vọng con gái có thể gả cho một người đàng hoàng, hy vọng nó cả đời không phải lo chuyện áo cơm, hạnh phúc an khang!"Khách sạn Khải Hoàn chính là khách sạn xa hoa nhất thành phố Tây Phụ, thuộc sản nghiệp tập đoàn Lục thị.

Lục Dung Tinh đột nhiên bắt đầu huyên thuyên hệt như các bậc phụ huynh: "Cậu ta trông rất giống với con trai tôi."

Lúc ăn cơm, ba cô không ngừng gắp thức ăn cho cô, dáng vẻ ân cần hỏi han đúng tiêu chuẩn ba ruột.

Giống như bây giờ vậy.

Nam Khải Thăng: "Nhanh thôi, cuối tuần này là tròn."(*) Không nhìn những chuyện khiếm nhã, bất lịch sự. Hiển nhiên không phải là vì xem phim. Quý Bách khách sáo trả lời: "Cậu nhà chắc chắn là nhân vật tài giỏi cốt cách cao quý."

"Cậu không thử thì làm sao biết có được hay không? Đối phó với con gái thì tôi vẫn có kinh nghiệm hơn cậu đấy, chỉ cần cậu làm theo kịch bản của tôi, muốn thua cũng khó!" Từ Lâm Ngôn dựa vào lý lẽ biện luận: "Đối thủ lớn nhất của cậu không phải Quý Mạch Thần, mà là lời nói dối của cậu, tôi có thể giúp cậu che giấu hoàn hảo lời nói dối này, từ khi sinh ra đến giờ, không có lời nói dối nào làm khó Từ Lâm Ngôn tôi!"

Cái cụm từ "Sản phẩm trong nước" này thì không vấn đề, cụm từ "Phim kinh dị" này cũng không sao, nhưng khi hai cái từ này được đặt cùng một chỗ có chút éo le.

Chắc vì thấy là cô gái nhỏ đứng ngây ra đó, Lâm Du Dã bỗng nhiên muốn trêu cô một chút: "Em quen Lục Dã không?"Lục Dung Tinh: "Cũng tạm được! Cũng không còn ưu điểm gì khác, được cái chung tình."

Ba anh mới rời khỏi đó chưa được bao lâu vậy mà tin tức đã truyền ra rồi?

Lâm Du Dã kề môi vào tai cô: "Nếu anh là lưu manh thật thì bây giờ đã mang em về nhà rồi."

Không quen? Từ Lâm Ngôn: "Cậu biết ba câu với ba của Quý Mạch Thần bây giờ đang tranh chấp điên cuồng như thế nào không? Điên cuồng mời người đến dự tiệc sinh nhật để tăng thể diện cô vợ nhỏ của cậu đấy, chỉ hận không thể mời hết ông to bà lớn trong giới này thôi. "Lâm Du Dã hoàn toàn không ngờ ba mình còn có thể nói "tiếng người", có cảm giác như chính mắt mình thấy lãng tử quay đầu vậy, thế là anh cung kính đưa chén trà đầu tiên cho ba anh, hy vọng ông có thể tiếp tục duy trì.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!