Nguyễn Lệ Oánh và Nam Thù đều ở nhà, Nam Vận vừa đi vào phòng khách đã thấy hai mẹ con họ, nên cô cũng không dừng lại dưới tầng lâu mà trực tiếp đi thẳng lên tầng 2.
Quý Bách cuối cùng cũng nhận ra có chỗ bất thường: "Ông ta đến làm gì?"
Đến rạng sáng 2, 3 giờ, cô mới mơ mơ màng màng ngủ mất, nhưng chưa đến 8 giờ sáng ngày hôm sau, cô đã bị tiếng gõ cửa dồn dập đánh thức, ngay sau đó ngoài cửa truyền đến giọng nói của ba cô: "A Vận! Dậy chưa? Nếu còn chưa dậy thì nhanh dậy đi, khách sắp đến rồi!"
Nam Vận: "Vậy sao cũng được."
Không biết qua bao lâu, cửa phòng đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa. Nam Khải Thăng dõng dạc, hùng hồn nói: "Ba không biết, nhưng Dã Tử biết mà, ba hỏi Dã Tử rồi."Nam Vận bị ba cô làm cho tức anh ách: "Vậy con cũng không ăn!"Ngay tại lúc cô đang bước lên cầu thang lên tầng, Nam Thù đang ngồi trên ghế sô pha bỗng nhiên hừ lạnh một tiếng, âm dương quái khí nói: "Đúng là quạ đen biến thành phượng hoàng, kiêu căng quá nhỉ."
Lâm Du Dã: "Em lại không thích anh ta, sao anh phải giận?"
Lâm Du Dã hiểu cô đang sợ hãi điều gì, anh nhìn thẳng vào mắt cô không chớp, từng chữ từng câu nói ra: "A Vận, yên tâm đi, anh nhất định sẽ cưới em, tuyệt đối không để em gả cho người khác."
Lục Dung Tinh: "Được, hai người cứ bàn chuyện kết hôn của Nam Thù trước đi, tôi không vội, tôi có thể chờ."Bạch Nhược Uyển đối với ông ta mà nói, chính là chiếc cầu thang để ông ta leo lên được xã hội thượng lưu. Mà bản thân mình đối với ông ta, cũng chỉ là một món đồ chơi, để bày ra cho người khác xem, chứng minh ông ta đã thành công vào được xã hội thượng lưu. Nam Vận không để ý đến cô ta, không thèm quay đầu mà tiếp tục lên tầng.
Nam Vận không hề nghĩ tới tổ chức tiệc sinh nhật, không khỏi ngạc nhiên: "Hả?"
Lâm Du Dã không trêu cô nữa, tiếp tục hỏi: "Sau khi ba của Lục Dã đến thì sao?"
"…."Nam Vận: "Đặc biệt là không thèm nói lý, có ông ấy ở đây, em chắc chắn sẽ không gả ra được!"Tuy nhiên khiến cho cô bất ngờ chính là, ba cô thế mà lại quay ra răn dạy Nam Thù: "Con nói ai đó? Có thể im miệng lại được hay không?"
Tuy nhiên khiến cho cô bất ngờ chính là, ba cô thế mà lại quay ra răn dạy Nam Thù: "Con nói ai đó? Có thể im miệng lại được hay không?"
Nguyễn Lệ Oánh trong nháy mắt đã nhìn rõ tất cả, ánh mắt nhìn về phía Nam Khải Thăng lộ ra tức giận và oán hận khó nén, nhưng bà ta là một người phụ nữ lí trí, sẽ không trở mặt hoàn toàn với Nam Khải Thăng, bởi vì bây giờ bà ta vẫn phải dựa vào Nam Khải Thăng để sống, con gái cũng phải dựa vào ông ta mới có thể có thân phận con gái nhà quyền thế.
Trong tay Lâm Du Dã đang bưng một chiếc khay màu đen, bên trong khay đặt đồ ăn. Lâm Du Dã: "Nên làm gì thì làm đó, thuận theo tự nhiên là được, ngày mai nhà họ Quý sẽ không làm nên việc gì đâu."Nam Khải Thăng lại không chú ý đến chi tiết này, vội vàng nói: "Mau mau mau, nhanh mời vào."Nam Vận không khỏi dừng lại bước chân, kinh ngạc nhìn xuống tầng dưới.
Lâm Du Dã đem khay thức ăn đặt trên bàn đọc sách của cô, nhẹ nhàng thúc giục: "Đến đây ăn cơm."
Vì cô mà mắng Nam Thù thì đã đành, ông lại còn vì cô mà mắng cả Nguyễn Lệ Oánh nữa, chuyện gì thế này? Càng nghĩ càng không ra, càng nghĩ không ra thì cô càng lo. Trong trí nhớ của cô, ba cô trước nay chưa bao giờ nói nặng lời với Nam Thù, cho dù Nam Thù phạm sai, ông ta cũng chỉ phê bình tượng trưng cô ta hai câu, từ trước tời giờ chưa hề nghiêm nghị quát mắng cô ta như vậy.
Nam Vận thì vừa kinh ngạc vừa khiếp sợ, Lục Dã cũng muốn cưới cô?
Trở mặt với ông ta, hai mẹ con bà ta sẽ không chiếm được chỗ tốt nào.
Quá hung hăng càn quấy rồi.
Lúc này Nam Vận không muốn nhìn thấy bất cứ người nào, không chỉ không đứng dậy mở cửa, ngược lại còn dùng chăn trùm kín đầu. Quý Bách cuối cùng cũng nhận ra có chỗ bất thường: "Ông ta đến làm gì?"Hơn nữa từ nhỏ đến lớn, mỗi khi cô và Nam Thù xảy ra tranh chấp, ba cô không bao giờ xử lý công bằng mà luôn luôn thiên vị Nam Thù, toàn lấy cái cớ "em gái còn nhỏ, con làm chị thì nên nhường em" rồi buộc cô nhượng bộ.
Vẻ mặt của Nam Thù cũng vô cùng ngạc nhiên. Trước kia, lúc cô bắt nạt Nam Vận, ba chẳng bao giờ quản, cho nên cô ta mới không kiêng nể gì cả, vậy mà tình thế hôm nay lại nghịch chuyển, ba không chỉ che chở Nam Vận, còn quay ngược lại mắng cô ta một trận, làm cô ta không thể tin nổi.
Nam Khải Thăng gọi với theo bóng lưng đang bước nhanh lên tầng của cô: "Vậy ba bảo Dã Tử đưa đến cho con!"
Khi nào địa vị của cô trong lòng ba cô lại trở nên quan trọng như vậy rồi?
Nam Vận đứng một chỗ không động đậy, chốc lát sau, cô giơ hai tay về phía anh, cảm xúc có mấy phần sa sút nói: "Ôm em."Hôm nay sao vậy? Sao ba cô lại đột nhiên che chở cô?
Quý tổng
Nam Vận: "Anh biết ai lại đến không? Ba của Lục Dã!"Mặt trời thật sự là mọc từ phía Tây rồi?
Nguyễn Lệ Oánh trong nháy mắt đã nhìn rõ tất cả, ánh mắt nhìn về phía Nam Khải Thăng lộ ra tức giận và oán hận khó nén, nhưng bà ta là một người phụ nữ lí trí, sẽ không trở mặt hoàn toàn với Nam Khải Thăng, bởi vì bây giờ bà ta vẫn phải dựa vào Nam Khải Thăng để sống, con gái cũng phải dựa vào ông ta mới có thể có thân phận con gái nhà quyền thế.
Trở mặt với ông ta, hai mẹ con bà ta sẽ không chiếm được chỗ tốt nào. Vẻ mặt của Nam Thù cũng vô cùng ngạc nhiên. Trước kia, lúc cô bắt nạt Nam Vận, ba chẳng bao giờ quản, cho nên cô ta mới không kiêng nể gì cả, vậy mà tình thế hôm nay lại nghịch chuyển, ba không chỉ che chở Nam Vận, còn quay ngược lại mắng cô ta một trận, làm cô ta không thể tin nổi.
Người trong cuộc thì mê, người ngoài cuộc thì tỉnh, khi nghe ba anh phân tích xong, Lâm Du Dã mới đè xuống lửa giận với Nam Khải Thăng, có điều sớm muộn gì anh cũng sẽ tính toán rõ ràng ông ta.
Thái độ này, rõ ràng là đến phá rối, còn không thèm dựa theo trình tự mà làm, Nam Khải Thăng và Quý Bách nhất thời đều không biết phải tiếp chuyện thế nào."Vâng." Chú Lâm đáp xong thì rời đi. Chỉ vì Nam Vận đồng thời được hai đại thiếu gia hai nhà Quý, Lục để mắt sao?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!