Kể từ khi buổi đấu giá diễn ra cho tới giờ cũng đã nửa tháng, Nam Vận vẫn chưa từng liên lạc lại với người nhà. Trong lòng cô, xem như cô đã cắt đứt quan hệ với nhà họ Nam.
Nhưng có thế nào cô chưa từng nghĩ, ba cô sẽ đích thân lái xe đến trường để đón cô.
Nam Vận không khỏi nhíu mày, cô vẫn không muốn về cho lắm, nhưng Dã Tử cũng về nên thái độ của cô cũng có chút dao động.
Nam Khải Thăng không trả lời vấn đề này, ngược lại khơi gợi một chủ đề mới: "Thứ gọi là tình yêu này ấy, rất hư vô mờ mịt, nó có thể thỏa mãn tinh thần, nhưng cũng chỉ là trên tinh thần thôi, còn nếu như con muốn sống mà được nở mày nở mặt, phong quang vô hạn thì vẫn phải dựa vào vật chất làm cơ sở, lúc còn trẻ ba cũng chạy theo tình yêu đấy, nhưng tình yêu lại bỏ rơi ba."
"Cho nên như vậy mới là đối tốt với con?" Nam Vận bị lời ngụy biện này của ông mà tức đến bật cười, oán hận và lửa giận bị đè nén trong lòng nhiều năm trong nháy mắt đã trào ra, không chút nể nang mặt mũi với ông: "Vì muốn tốt cho con mà ba nuôi đàn bà ở bên ngoài? Vì muốn tốt cho con mà ba lạnh nhạt với mẹ con? Vì muốn tốt cho con mà mẹ con mới mất chưa được một năm ba đã cưới người đàn bà nuôi bên ngoài nhiều năm?"
Nam Khải Thăng: "Lúc có tiền thì đương nhiên không cần tiền, nhưng lúc không có tiền mới có thể hiểu được tầm quan trọng của đồng tiền. Lâm Du Dã cũng tốt, nhưng nó không có tiền. Ba cực nhọc phấn đấu nhiều năm như vậy, không lẽ để cho con gái của ba lấy một thằng nhóc nghèo sao?"Ba cô cũng không hề liên lạc lại với cô, rõ ràng là ông không định nhận lại người con này. Chẳng qua cô cũng không quan tâm nhiều, đối với cô mà nói người ba này có hay không cũng chẳng có gì khác nhau.
Từ lúc cô bắt đầu đi nhà trẻ tới giờ ba cô chưa bao giờ đến trường đón cô, hôm nay là đang có chuyện gì xảy vậy? Mặt trời mọc đằng tây à?
Tình cảm của cô đối với Dã Tử có phải tình yêu hay không, cô có thể phân biệt rất rõ ràng — cô ỷ lại vào anh, cũng yêu anh, hai loại tình cảm này không phân nặng nhẹ, không thể tách rời. Nhưng có thế nào cô chưa từng nghĩ, ba cô sẽ đích thân lái xe đến trường để đón cô.
Ba cô vậy mà không lừa cô.
Tình cảm của cô đối với Dã Tử có phải tình yêu hay không, cô có thể phân biệt rất rõ ràng — cô ỷ lại vào anh, cũng yêu anh, hai loại tình cảm này không phân nặng nhẹ, không thể tách rời.
Nam Khải Thăng cũng đã đoán được tình huống này, cho nên ông không hề nóng nảy cũng không chút tức giận, tiếp tục thẳng thắn nói: "Ba biết là tình cảm của con với Dã Tử sâu đậm, dù sao hai đứa cũng lớn lên cùng nhau. Ba cũng biết ba không phải là một người ba tốt, đã bỏ mặc con nhiều năm như vậy, cũng là nhờ Dã Tử vẫn luôn quan tâm chăm sóc cho con, nhưng con cũng nên phân biệt rõ giữa tình yêu và sự ỷ lại, cảm tình của con đối với Dã Tử phần lớn chính là ỷ lại, không phải là tình yêu."
Nam Khải Thăng cũng không hề tức giận hay ngại nói tới vấn đề này: "Đúng vậy." Không có người ngoài ở đây, ông thậm chí còn không cảm thấy thẹn lòng hay khó mở miệng mà ngược lại còn thoải mái kể về thành tích vĩ đại của mình: "Khi đó ba cực kì nghèo nên rất cần tiền, nếu ba không cưới mẹ con thì con có thể tồn tại đến bây giờ sao? Con có thể ở trong biệt thự như công chúa nhỏ sao? Có thể đến nhà trẻ quý tộc sao? Có thể được đeo vàng bạc trang sức từ nhỏ sao?"Cảm giác có chút kỳ lạ.
Nhưng mà cô vẫn không thể tin lời ông, trừ khi là chính Dã Tử nói với cô.
Rốt cuộc ngày mai là ai đến làm khách? Là vị khách rất quan trọng sao? Tại sao cô nhất định phải về nhà?
Từ lúc lên xe cô đã bắt đầu giữ im lặng, ngồi dựa lưng vào ghế, hơi nghiêng đầu đi, không nói một lời mà ngắm nhìn cảnh vật đang không ngừng lui về sau bên ngoài cửa sổ xe.
Ông có thể cảm giác được hai người chắc chắn là đang yêu đương qua lại. Hôm nay là thứ sáu, vừa học xong tiết cuối cùng, Nam Vận vừa đi từ trong trường ra đã thấy ba mình.
Cho tới bây giờ cô vẫn chưa từng nói với ông về mối quan hệ của cô và Dã Tử, bởi vì cô biết ông ấy sẽ không đồng ý, nói với ông chuyện này chỉ tổ làm mình ôm cục tức nên cô không hề nói với ông.
Những lời này của ông, một chữ Nam Vận cũng không muốn nghe.
Nam Vận chần chờ chốc lát, cuối cùng khẽ gật đầu: "Vâng ạ."Giây phút ấy cô vừa giật mình vừa kinh ngạc, vô thức khựng lại bước chân.
Nam Khải Thăng không trả lời vấn đề này, ngược lại khơi gợi một chủ đề mới: "Thứ gọi là tình yêu này ấy, rất hư vô mờ mịt, nó có thể thỏa mãn tinh thần, nhưng cũng chỉ là trên tinh thần thôi, còn nếu như con muốn sống mà được nở mày nở mặt, phong quang vô hạn thì vẫn phải dựa vào vật chất làm cơ sở, lúc còn trẻ ba cũng chạy theo tình yêu đấy, nhưng tình yêu lại bỏ rơi ba."
Nam Khải Thăng không thể không nói thật, nhưng vẫn cứ úp úp mở mở: "Thật ra cũng không phải là chuyện lớn gì, chỉ là ngày mai có mấy vị khách đến nhà, cần con về nhà một chuyến."Nam Khải Thăng cũng hiểu là già néo thì đứt dây. ông cũng hiểu tính khí của đứa con gái này, tuy bình thường hơi mềm yếu nhưng bị ép đến đường cùng thì chuyện gì nó cũng có thể làm được, nhất là chuyện liên quan đến Lâm Du Dã. Lâm Lang đang đi bên cạnh cô cũng sửng sốt: "Sao ba cậu lại tới đây?"
Lâm Lang đang đi bên cạnh cô cũng sửng sốt: "Sao ba cậu lại tới đây?"
Nam Vận quá mệt mỏi, không để ý tới ông nữa. Nam Vận hiểu rõ ý của ba cô, tất cả những lời này chỉ là bước đệm cho những câu nói tiếp theo, qua mở màn mới là nội dung chính, cho nên trong lòng biết rõ ba cô nói những lời này tuyệt đối không phải thật tình thật ý khen Dã Tử, mà chẳng qua là có mục đích khác. Nam Vận còn ngơ hơn cô ấy: "Mình cũng không biết nữa."
Tình cảm của cô đối với Dã Tử có phải tình yêu hay không, cô có thể phân biệt rất rõ ràng — cô ỷ lại vào anh, cũng yêu anh, hai loại tình cảm này không phân nặng nhẹ, không thể tách rời.
Giây phút ấy cô vừa giật mình vừa kinh ngạc, vô thức khựng lại bước chân.
Nam Khải Thăng: "Lúc có tiền thì đương nhiên không cần tiền, nhưng lúc không có tiền mới có thể hiểu được tầm quan trọng của đồng tiền. Lâm Du Dã cũng tốt, nhưng nó không có tiền. Ba cực nhọc phấn đấu nhiều năm như vậy, không lẽ để cho con gái của ba lấy một thằng nhóc nghèo sao?"Lúc Nam Khải Thăng thấy Nam Vận, trên mặt lập tức xuất hiện một nụ cười thân thiết của một người ba hiền từ, ông bước nhanh về phía cô, lúc sắp bước đến trước mặt cô ông ấy cười ha hả, giọng nói hòa ái dễ gần: "A Vận, hôm nay ba tới để đón con về nhà."Nhưng sau đó còn có chuyện làm các cô bối rối hơn.
Nam Vận chần chờ chốc lát, cuối cùng khẽ gật đầu: "Vâng ạ."
Rốt cuộc ngày mai là ai đến làm khách? Là vị khách rất quan trọng sao? Tại sao cô nhất định phải về nhà? Gần về đến nhà Nam Khải Thăng đột nhiên hỏi một câu: "A Vận, có phải con và Dã Tử đang yêu nhau đúng không?"Lúc Nam Khải Thăng thấy Nam Vận, trên mặt lập tức xuất hiện một nụ cười thân thiết của một người ba hiền từ, ông bước nhanh về phía cô, lúc sắp bước đến trước mặt cô ông ấy cười ha hả, giọng nói hòa ái dễ gần: "A Vận, hôm nay ba tới để đón con về nhà."
Nam Vận quả thực không thể tin vào tai của mình.
Nhưng có thế nào cô chưa từng nghĩ, ba cô sẽ đích thân lái xe đến trường để đón cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!