Chương 27: “ông đây chính là muốn làm người thứ ba xen vào chuyện tình cảm của người khác đấy.”

Mặc dù Nam Vận đã đoán trước được Quý Mạch Thần sẽ đến trường tìm cô, nhưng không ngờ lại đột ngột như vậy nên không khỏi có chút kinh ngạc: "Sao cậu lại đến đây?"

Chu Mai vô cùng tức giận, tức đến mức toàn thân phát run: "Cưới nó? Con nằm mơ đi! Ai mà không biết quan hệ của nó với con trai quản gia nhà bọn họ chứ! Con muốn lấy nó về nhà? Để mất mặt xấu hổ sao?"

Quý Mạch Thần thở dài nói: "Chỉ là mời cậu ăn một bữa cơm thôi mà! Cậu cần gì phải lo lắng?"

Nam Vận tức giận nói: "Đó là vì cậu tồi!"Quý Mạch Thần: "Tớ muốn mỗi món ăn một miếng, tận hưởng niềm vui ăn uống như của vua chúa."Nam Vận cũng không khách sáo với cậu ta, một hơi gọi ba món: "Cho bọn con  một phần thịt heo thái mỏng, một phần thịt bò xào đậu hũ, một phần rau củ xào, thêm hai phần cơm trắng ạ." Nói xong, cô giơ thẻ học sinh trên tay lên: "Dì ơi, con dùng phiếu ăn."

Quý Mạch Thần ra vẻ nghiêm túc nói: "Đến tham quan sân trường đẹp đẽ của trường đại học Tây Phụ có bề dày trăm năm lịch sử."

Quý Mạch Thần kiên định nói: "Đi cùng đi."

Chu Mai chế nhạo nói: "Nam Khải Thăng lúc nào chẳng  muốn dựa vào việc gả con gái để trèo cao, thái độ tất nhiên phải rõ ràng rồi."

Cậu ta rất hiểu tính Nam Vận, khi cô không tức giận, trêu cô thế nào cũng được, nhưng chỉ cần cô tức giận rồi, tuyệt đối không thể tiếp tục dây dưa nữa, như vậy chỉ làm cho cô giận thêm thôi.

Quý Bách ngược lại không có thái độ cứng rắn như vợ mình, trước tiên nhẹ giọng trấn an vợ mình: "Mai à, bà bình tĩnh một chút." Sau đó lại chuyển mắt nhìn sang Quý Mạch Thần: "Con thích con gái nhà họ Nam đến vậy sao?"Quý Mạch Thần ra vẻ nghiêm túc nói: "Đến tham quan sân trường đẹp đẽ của trường đại học Tây Phụ có bề dày trăm năm lịch sử."

"……"

Nam Vận không muốn cản trở người ta gọi món nên dịch sang bên cạnh mấy bước, đứng bên Quý Mạch Thần. Lúc này, trong đám người bỗng nhiên có người gọi cô một tiếng: "Đàn chị!"

Nam Vận hoàn toàn hết cách, bất đắc dĩ nói: "Sao cậu cứ nhất quyết muốn ăn cơm cùng tôi vậy?"

Quý Mạch Thần: "Tớ muốn ăn tất."

Lúc này, Quý Mạch Thần không trêu cô nữa: "Được, tớ không có ý kiến gì."Quý Mạch Thần cũng không né tránh: "Có việc gì ạ?"Nam Vận cũng không khách sáo với cậu ta, một hơi gọi ba món: "Cho bọn con  một phần thịt heo thái mỏng, một phần thịt bò xào đậu hũ, một phần rau củ xào, thêm hai phần cơm trắng ạ." Nói xong, cô giơ thẻ học sinh trên tay lên: "Dì ơi, con dùng phiếu ăn."Ngài thật đúng là nhàn rỗi.

Quý Mạch Thần: "Không nhìn ra sao? Tôi đang theo đuổi đàn chị của cậu."

Cho nên cậu ta rất dứt khoát, cơm nước xong xuôi liền lái xe rời đi.

Nam Vận lại không tin lời cậu ta nói, nhưng cô cũng không muốn tiếp tục tranh cãi với cậu ta nữa, nghĩ nghĩ rồi nói: "Không thì đổi ngày khác đi, đợi Dã Tử có thời gian thì tôi và anh ấy sẽ cùng mời cậu ăn cơm."Quý Mạch Thần đoán ra được vài nguyên do, khẽ cười nói: "Sợ bạn trai cậu phát hiện ra sao? Bây giờ anh ta đâu có ở đây, chỉ cần chúng ta không nói cho anh ta biết, làm sao anh ta phát hiện ra được?"

Quý Mạch Thần hơi nhíu mày, trầm ngâm nhìn cô hồi lâu, cuối cùng thở dài một hơi: "Được, ăn xong thì đi."Nam Vận không biết phải tiếp nối câu chuyện này như thế nào nữa.

Ha, thật trùng hợp. Quý Mạch Thần mỉm cười, vẻ mặt đắc ý nói: "Cậu thấy có trùng hợp không, hai ta lại ngẫu nhiên gặp nhau, không mời tớ ăn bữa cơm sao?"

Nam Vận quả quyết từ chối: "Tôi không cần cậu mời."

Mẹ của cậu ta – Chu Mai đi thẳng vào vấn đề, nghiêm mặt chất vấn: "Có phải con lại đi tìm Nam Vận không?"Mặc dù Nam Vận đã đoán trước được Quý Mạch Thần sẽ đến trường tìm cô, nhưng không ngờ lại đột ngột như vậy nên không khỏi có chút kinh ngạc: "Sao cậu lại đến đây?"Ha, thật trùng hợp.

Nếu nói cô vô tâm, thì cô lại rất quan tâm Lâm Du Dã, nhưng nói cô có tâm, thì cô lại đối với cậu ta rất vô tình.

Quý Mạch Thần: "Đúng thế."

Lúc về đến nhà thì tầm 2 giờ chiều, cậu ta không ngờ ba mẹ mình đều đang ở nhà, hai người đang ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách, nhìn thấy cậu ta về thì đồng loạt ngồi thẳng lưng lên, hai cặp mắt như đã trông chờ mòn mỏi nhìn về phía cậu ta. Quý Mạch Thần: "Chuyện này thì liên quan gì đến việc tớ tồi hay không tồi chứ? Tớ tin tưởng cô ấy, cho nên mới không hỏi."

Nam Vận thẳng thắn trả lời: "Tôi chỉ là một sinh viên nghèo, lấy đâu ra tiền mời cậu ăn cơm chứ?"

Quý Mạch Thần bật cười: "Được được được, tớ ngậm miệng, cho cậu quyết định, được chưa?"

Nam Vận: "Ăn nhanh lên, ăn xong thì đi đi!"

Lớn đến từng này, chỉ có một cô gái duy nhất mà cậu ta dùng hết tâm sức theo đuổi, đó chính là Nam Vận, cũng chỉ có một cô gái duy nhất không để ý đến cậu ta, vẫn chính là Nam Vận.

Lúc này, Quý Mạch Thần không trêu cô nữa: "Được, tớ không có ý kiến gì."Quý Mạch Thần: "Không sao, tớ mời cậu."

Thật ra, Lý Lạc Kỳ cảm thấy vị này và vị trước cũng không khác biệt lắm, đều rất đẹp trai, nhưng vị trước kia rõ ràng trưởng thành ổn định hơn so với vị này, trông đáng tin cậy hơn vị này nhiều, nhưng giơ tay không đánh người mặt cười, cậu ta quả quyết gật đầu: "Phải!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!