Lâm Du Dã không ngờ cô lại chủ động nói cho mình biết chuyện này, trái tim bỗng nảy lên, nhưng vẫn cố gắng bình tĩnh: "Sau đó thì sao?"
Nam Vận: "Sau đó thì không có sau đó nữa, hai người bọn em chỉ nói hai câu rồi ai đi đường nấy, nhưng em nghĩ những ngày sắp tới này cậu ta sẽ còn tìm em đấy."
Lâm Du Dã cương quyết: "Không được gặp cậu ta!"
Nam Vận: "Em nhất định sẽ không chủ động gặp cậu ta, nhưng nếu cậu ta đến trường tìm em thì sao?"
Lâm Du Dã: "Vậy thì em có thể gọi điện thoại cho anh hoặc là đi cùng với Lâm Lang, dù sao em cũng không được phép gặp riêng cậu ta!"
"Ừ." Nam Vận nói: "Em chỉ đang nói trước cho anh vì sợ khi đó anh sẽ hiểu lầm."
Cái gì mà "Sợ khi đó anh sẽ hiểu lầm"?
Lâm Du Dã nghe vậy thì có chút không vui, lập tức cau mày: "Em đã quyết định gặp cậu ta rồi?"
Nam Vận ăn ngay nói thật: "Em không có, nhưng nếu như cậu ta đến trường tìm em, em cũng đâu thể trực tiếp đuổi người ta đi, mà cậu ta cũng chẳng dễ đuổi đi như thế."
Lâm Du Dã giận mà không có chỗ phát tiết: "Em còn hiểu cậu ta đấy nhỉ?"
Nam Vận ngơ ngác nhìn anh: "Anh giận à?"
Mặt Lâm Du Dã không chút thay đổi: "Không có."
Không có mới là lạ.
Trên mặt của ngài chỉ thiếu điều viết bốn chữ "mau tới dỗ anh" đấy.
Nam Vận hoàn toàn không tin những gì anh đang nói, cô giơ hai cánh tay trắng nõn nhỏ nhắn vòng qua cổ anh, nửa dỗ dành nửa làm nũng: "Đừng giận mà, em sợ anh giận nên mới nói với anh, nếu anh mà còn giận nữa thì sau này em không nói nữa đâu."
Lâm Du Dã tái mặt: "Em dám."
Nam Vận: "Vậy anh không được giận nữa."
Lâm Du Dã vẻ mặt vô cảm nhìn cô chăm chú một hồi, cuối cùng chịu thua thở dài nói: "Được rồi, anh không giận nữa."
Nam Vận thở phào nhẹ nhõm, nâng cằm hôn lên má anh cam đoan: "Đừng lo, em nhất định sẽ không hồng hạnh xuất tường* đâu!"
(*) Chỉ người con gái không chung thủy, ngoại tình với người khác dù đã có chồng.
Giọng nói Lâm Du Dã nhẹ nhàng từ tốn nhưng lại mang theo uy hiếp cực lớn: "Em dám thử một lần xem!"
Nam Vận mạnh dạn hỏi: "Nếu thật sự thì sao?"
Lâm Du Dã dửng dưng mà quyết tuyệt nói: "Vậy anh sẽ trói em lại, cả đời này cũng sẽ không thả em ra ngoài."
Nam Vận: "Anh như vậy là bắt giữ người trái phép."
Lâm Du Dã lạnh lùng hỏi lại: "Em có muốn thử xem sao không?"
Trong nháy mắt Nam Vận ỉu xìu, lắc đầu quầy quậy.
Lâm Du Dã: "Vậy em nên thành thật một chút."
Nam Vận không phục: "Em làm gì mà không thành thật?" Cô thẳng thắn nói: "Nếu em mà không thành thật thì cũng đã không nói thẳng với anh chuyện em gặp Quý Mạch Thần, em hẳn là phải vừa vờ vịt công khai với anh vừa bí mật thông gian với Quý Mạch Thần mới đúng. Chân đạp hai cái giường, như vậy mới gọi là không thành thật."
Đây thật sự là muốn ăn đòn rồi!
Ánh mắt Lâm Du Dã lạnh lùng nhìn chằm chằm cô gái nhỏ, nghiêm mặt nhắc nhở: "Có phải em buồn ngủ rồi không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!