Hai người họ mua vé xem phim suất chiếu 2 giờ chiều, phim kéo dài 120 phút. Đến 4 giờ chiều, bộ phim vừa kết thúc thì Nam Vận liền về nhà.
Sáng nay trước khi lái xe đi, cô còn cố ý đem chiếc xe đạp để vào ô để xe, giữ lại vị trí cũ của xe điện, bảo đảm rằng sau khi mình trở về vẫn có thể dựng xe điện vào vị trí đó, từ đó giảm thiểu xác suất bị bắt được.
Khi khóa xe, ngay cả hướng đặt của khóa phòng trộm cô cũng để đúng vị trí giống y hệt như trước khi xuất phát.
Loay hoay Trong nhà xe mười mấy phút, chắc chắn không có sai sót gì nữa, cô mới yên tâm về nhà.
Nhưng người tính không bằng trời tính, vừa mở cửa ra cô đã trông thấy Dã Tử.
Lâm Du Dã ngồi trên ghế sô pha, vẻ mặt lạnh nhạt nhìn cô, hờ hững hỏi: "Đi đâu vậy?"
Nam Vận chột dạ, không dám nhìn vào mắt của anh, vừa cúi đầu thay giày vừa ra vẻ bình tĩnh trả lời: "Em đi chơi với Lâm Lang."
Giọng nói của Lâm Du Dã nhẹ nhàng cất lên: "Đi kiểu gì?"
Nam Vận vừa nghe anh nói câu này thì biết mình lộ tẩy rồi, không dám nói tiếp nữa. Thay giày xong, cô đi về phía anh, sau đó giống như một chú mèo nhỏ ngồi vào lòng anh, bắt đầu ôm eo anh làm nũng: "Dã Tử, lần sau em không dám nữa."
Lâm Du Dã vẫn nghiêm mặt như cũ: "Em giỏi thật, biết cả cạy khóa rồi."
Nam Vận: "Nhiều thêm một loại kỹ năng thì nhiều thêm một con đường sống mà."
Lâm Du Dã nín cười: "Em nói còn rất có lý?"
Nam Vận: "Em không có lý, em nào dám có lý chứ, lời anh Lâm của em nói mới là chân lý."
Cô gái nhỏ càng ngày càng lươn lẹo.
Lâm Du Dã nhịn không được, nhẹ nhàng nắm lấy cái cằm của cô, bất đắc dĩ nói: "Em đó!"
Vừa thấy anh cười, Nam Vận không khỏi thở phào nhẹ nhõm, sau đó lá gan của cô cũng to ra, bắt đầu ngụy biện cho chính mình: "Em thì làm sao? Không phải em chỉ cạy cái khóa thôi sao? Chung quy cũng là do chất lượng ổ khóa trên ngăn kéo của anh không được tốt."
Lông mày Lâm Du Dã khẽ nhướng lên: "Lại còn trách anh?"
"Sao lại không trách anh? Nếu như không phải anh giam cầm Tiểu Hồng của em lại, em cũng không đến mức phải đi đến bước cùng là cạy khóa." Nam Vận càng nói càng có lý: "Còn nữa, anh cũng hay thật đó, đặt nhiều khóa mô hình trong ngăn kéo như vậy. Làm cả thủ thuật che mắt với em sao?"
Thật ra những chiếc chìa khóa đó đều là thật, không có một cái mô hình nào.
Lâm Du Dã cũng là sau khi về nhà mới phát hiện cô gái nhỏ giỏi như vậy, còn cạy được cả ổ khóa ngăn kéo của anh. Trước khi cô gái nhỏ về nhà, anh cứ mải suy nghĩ xem nên giải thích với cô như thế nào về những chiếc chìa khóa này, không ngờ cô lại nghĩ những thứ đó đều là mô hình, vì thế mọi khó khăn đều được giải quyết dễ dàng.
Anh khẽ thở dài, ra vẻ tiếc nuối: "Đặt vào nhiều chìa khóa như vậy cũng không che mắt được em."
Nam Vận bất mãn nói: "Anh nghĩ em là đứa ngốc sao? Không phân biệt được chìa khóa của xe điện với chìa khóa ô tô sao?"
Lâm Du Dã cố ý trêu cô: "Là anh đánh giá thấp em rồi. Lần sau đến chợ bán buôn, anh sẽ mua một đống chìa khóa xe điện về."
Nam Vận tức đến bật cười: "Anh thật đáng ghét!"
Lâm Du Dã cũng nở nụ cười, không chớp mắt nhìn chằm chằm cô gái nhỏ trong lòng một lúc, anh nhỏ giọng hỏi một câu: "Hôm nay chỉ có em và Lâm Lang thôi sao?"
Thật ra cô cũng không nói dối, phần lớn thời gian hôm nay cô đều ở cùng Lâm Lang, Quý Mạch Thần chỉ là khúc nhạc dạo ngắn ngủi mà thôi.
Lâm Du Dã cũng không hỏi thêm gì nữa, nhẹ nhàng "ừm" một tiếng, tiếp đó thì không nói gì, im lặng ôm cô gái nhỏ của anh, nhưng lông mày vẫn hơi nhíu lại, tựa hồ đang suy nghĩ về việc gì đó khiến anh rối rắm.
Nam Vận ngoan ngoãn tựa vào ngực anh, cũng không chú ý đến vẻ mặt của anh. Qua một lúc, cô bỗng nhiên kêu lên một tiếng: "Dã Tử."
Lông mày Lâm Du Dã bỗng chốc giãn ra, dịu dàng nói: "Sao vậy?"
Nam Vận ngẩng lên, tròn mắt mong đợi nhìn anh: "Em hơi đói." Vì buổi trưa không có nhiều thời gian, cô và Lâm Lang cũng không ăn được nhiều, cho nên đói cũng nhanh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!