Chương 24: Cậu ta vẫn muốn có được Nam Vận

Quý Mạch Thần 17 tuổi đã đi ra nước ngoài, từ đó đến giờ, Nam Vận cũng không gặp cậu ta nữa. Thỉnh thoảng hai người cũng có liên lạc với nhau, nhưng hầu như đều là Quý Mạch Thần chủ động liên hệ với cô.

Nam Vận biết Quý Mạch Thần sắp về nước, nhưng không ngờ lại gặp cậu ta ở trước cửa quán bán bánh dorayaki, càng không ngờ tới ba năm nay, cái miệng của Quý Mạch Thần vẫn không thay đổi chút nào, giống y hệt hồi bọn họ còn học trung học, mở miệng ra là muốn đánh cho một trận.

Nam Vận tức ná thở, Quý Mạch Thần lại cười xán lạn: "Sao cậu vẫn không thay đổi chút nào vậy? Vẫn ngốc ngốc như thế."

Nam Vận không cam lòng yếu thế trừng mắt nhìn cậu ta: "Thật trùng hợp, cậu cũng không thay đổi chút nào, miệng vẫn tiện như thế."

"À không, cậu cũng có thay đổi một chút." Quý Mạch Thần giơ tay lên để lên đầu Nam Vận rồi so so với chính mình: "Hình như bị co lại rồi."

"..."

Thà nói cô bị co lại, cũng không nói là chính mình cao lên, thật đúng là tổn nhân bất lợi kỷ*.

*Tổn nhân bất lợi kỷ: Dù mình không được lợi gì nhưng vẫn muốn hại người khác.

Nam Vận dứt khoát xoay người ra sau, không thèm để ý đến cậu ta nữa.

Quý Mạch Thần cúi đầu nhìn cô gái trước mặt mình, trong mắt chứa ý cười nói: "Giận rồi à?"

Nam Vận không thèm quay đầu lại nói: "Tôi đâu có tức giận gì với cậu, cũng không quen biết cậu."

Quý Mạch Thần không giỡn với cô nữa, khôi phục lại giọng điệu nghiêm túc, ấm giọng hỏi: "Cậu dạo này thế nào?"

Nam Vận đáp lời: "Rất tốt."

"Ừm, tốt là được rồi." Sau một lúc im lặng, Quý Mạch Thần vẫn không nhịn được mà hỏi một câu: "Cậu với anh ta vẫn ở bên nhau sao?"

Nam Vận quay đầu, hỏi vặn: "Không thế thì sao?"

Hôm nay cô mặc áo hoodie màu hồng nhạt, bên ngoài là chiếc áo khoác bóng chày màu đen. Cả hai chiếc áo đều không có cổ, tôn lên cần cổ cao trắng ngần của cô, không những thế, ở vị trí chếch lên trên xương quai xanh, còn có một vết màu đỏ rất nổi bật.

Quý Mạch Thần tất nhiên biết đó là gì. Cậu ta ở nước ngoài ba năm, cũng có quen qua mấy người bạn gái, có thể coi là người từng trải.

Mặc dù đã biết trước đáp án, nhưng cậu ta vẫn không cam tâm: "Anh ta có đối xử tốt với cậu không?"

Nam Vận không chút do dự nói: "Đương nhiên rồi, người đối xử tốt nhất với tôi trên đời này chính là Dã Tử." Ba năm không gặp, cô không chắc Quý Mạch Thần có còn thích cô nữa hay không, nhưng cô nhất định phải cho cậu ta hiểu rõ, cô vẫn yêu sâu đậm Dã Tử như cũ.

Chuyện liên quan đến tình cảm, không thể qua loa, càng không được mập mờ, đây là nguyên tắc.

Sau đó, cô lại bổ sung thêm: "Chúng tôi sắp kết hôn rồi."

Quý Mạch Thần lập tức nhăn chặt mày: "Ba cậu đồng ý rồi sao?"

Giọng điệu Nam Vận kiên quyết nói: "Tôi muốn kết hôn với ai, không liên quan gì tới ba tôi."

Xem ra cậu ấy vẫn chưa qua cửa ải của chú Nam. Quý Mạch Thần không khỏi thở phào một hơi.

Thật ra, cậu ta rất muốn khuyên cô, không nên vì vui thích nhất thời mà lại gả cho một tên nghèo kiết xác, không có gì trong tay như vậy, tình yêu chỉ là nhu cầu tạm thời, bánh mì mới chính là nhu cầu cả đời.

Mặc dù rất muốn nói ra, nhưng cuối cùng cậu ta vẫn để những lời này lại trong bụng.

Cậu ta rất hiểu tính khí của cô, biết rõ cô tuyệt đối không thích cậu ta nói ra những lời như vậy.

Lúc này, Nam Vận hỏi ngược lại cậu ta một câu: "Cậu có bạn gái chưa?"

Quý Mạch Thần lời ít ý nhiều nói: "Vừa chia tay." Sau đó, cậu ta lập tức đổi đề tài: "Tớ thật không ngờ lại gặp được cậu ở đây."

"Trùng hợp thật, tôi cũng vậy." Nam Vận lại hỏi: "Cậu về khi nào vậy?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!