Chương 22: “Đợi em tròn hai mươi, chúng ta sẽ kết hôn.”

Lâm Lang vẫn đang đứng ở cửa, lúc chạy trốn Nam Vận cũng không quên người chị em thân thiết của mình, lúc chạy qua cô vội chụp lấy cổ tay cô ấy, vô cùng trượng nghĩa mà lôi cô ấy chạy theo.

Lâm Lang không kịp chuẩn bị, bị kéo một thì lảo đảo suýt ngã sấp mặt: "Cậu chạy làm gì?"

Nam Vận vội đến mức không kịp nói: "Hỏi sau đi, đi mau! Đi mau!" Bây giờ cô chỉ muốn rời khỏi đây thật nhanh, như thể Lục Dã là một con quái vật ăn thịt người, chỉ cần chậm một giây cô sẽ bị bắt lại.

Lâm Lang đần mặt ra, chả hiểu vừa nãy đã xảy ra chuyện gì, nhưng cô ấy cũng chỉ có thể chạy theo Nam Vận, lúc hai người vừa vào tháng máy cô ấy lại hỏi: "Làm sao vậy? Sao cậu lại chạy?"

Nam Vận ấn nút chọn lầu một xong thì điên cuồng ấn đóng cửa, sau khi cửa thang máy từ từ đóng lại cô mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng vẫn có chút hoảng hốt, hơi thở gấp gáp, nói không rõ ràng: "Lục, Lục Dã anh ta, anh ta đeo chiếc nhẫn ấy vào ngón áp út của mình!"

Trong giọng nói của cô mang theo vài phần khó hiểu, lại có vài phần khó tin.

Nói xong cô mới nhận ra chiếc nhẫn vẫn còn đeo trên ngón áp út của mình, thế là lập tức tháo ra.

Từ năm mười ba tuổi đã bắt đầu chờ đợi một ngày Dã Tử sẽ đeo nhẫn cho cô, nhưng lại không ngờ bị than tinh đen Lục Dã này nhanh chân tới trước một bước, nghĩ đến chuyện này làm cô càng thấy uất ức khó chịu, thậm chí còn muốn khóc.

Lâm Lang quả thật không biết phải nói sao về hành động của anh cô, nói anh đang tự tìm đường chết cũng không được bởi vì anh ấy đeo nhẫn cho bạn gái của mình thì không sai, thậm chí còn thoáng có chút cảm giác lãng mạn! Nhưng nếu bảo là anh đang tỏ tình một cách khác người thì cũng không ổn, con gái nhà người ta đâu có biết anh là ai, còn tưởng anh đang giở trò lưu manh ấy chứ.

Lâm Lang thở dài, tuy là bất đắc dĩ nhưng cô cũng không thể không thu dọn cục diện rối rắm này giúp anh mình. Haizz, việc anh có thể giúp cô dọn sạch giỏ hàng ngày 11/11 hay không chỉ là phụ, cái chính vẫn là vì tình cảm anh em.

Cô ấy giả vờ nghiêm túc phân tích: "Cậu đừng suy nghĩ nhiều, chắc Lục Dã cũng không có ý gì khác với cậu đâu, mình thấy có khi anh ta chỉ đang chọc cậu thôi. Cái này gọi là sở thích ác ý! Không phải bình thường cậu hay gọi Lục Dã là than đen tinh sao? Ác ý như thế mới phù hợp với hình tượng than đen tinh của anh ta chứ."

"…"

Thật sự những lời này không bắt bẻ vào đâu được.

Nam Vận cũng hơi hơi bị thuyết phục.

Cái tên Lục Dã than đen tinh trẻ trâu này còn dùng chuyện lấy búa đập nhẫn để dọa cô, loại người như anh ta làm ra những chuyện như vậy cũng không có gì là lạ.

Nhưng Nam Vận vẫn cảm thấy khó chịu, cô không ngừng dùng ngón cái tay trái xoa xoa ngón áp út tay phải, làm làn da trắng nõn cũng bị cô xoa đỏ cả lên.

Trong lòng cô, chỉ có một người mới có đủ tư cách đeo nhẫn vào ngón áp út của cô, đó chính là Dã Tử. Anh là người mà từ khi mới biết yêu cô đã muốn cưới, cho nên ngoại trừ anh, nếu là bất kỳ ai khác đeo nhẫn cho cô cô đều cảm thấy có chút không tự nhiên.

Lâm Lang tiếp tục an ủi: "Đừng suy nghĩ nhiều như vậy, nếu như Lục Dã có ý xấu với cậu thật thì chắc chắn sẽ không để cậu đứng ngoài rèm mà đã kéo cậu vào trong từ lâu rồi. Anh ta không để cậu vào chính là muốn giữ khoảng cách với cậu."

Lời này có vẻ hợp lý đấy, Nam Vận cuối cùng cũng dễ chịu hơn chút, khẽ gật đầu một cái: "Ừm."

Đi tới đại sảnh ở lầu một, hai người mới phát hiện bên ngoài vẫn còn mưa tí tách.

Giờ cũng đã gần một giờ chiều rồi, mà chút nữa Lâm Lang còn có việc cho nên đón xe đi trước. Nam Vận không có việc gì khác, cũng không phải gấp gáp về nhà — Dù sao ở nhà cũng không còn ai cho nên cô cũng không đón xe về nữa, cứ bung dù lên từ từ đi tới trạm xe buýt, vừa ngắm mưa vừa chờ xe.

Xe buýt còn chưa tới thì điện thoại di động của cô chợt vang lên, là Dã Tử gọi cho cô.

Thấy có cuộc gọi đến, Nam Vận lập tức nghe điện thoại: "Alo, sao vậy anh?"

"Buổi đấu giá kết thúc rồi à?" Giọng Lâm Du Dã trầm thấp ôn hòa như nam châm hấp dẫn người khác.

Nam Vận trả lời: "Kết thúc rồi, đang chuẩn bị về nhà."

Lâm Du Dã: "Em lên xe chưa? Anh sắp đến rồi."

Nam Vận sửng sốt: "Giờ này anh không tăng ca sao?"

Lâm Du Dã: "Hôm nay ít việc nên tan ca sớm."

Nam Vận có chút vui mừng: "Em chưa lên xe, vẫn đang chờ ở trạm xe buýt!"

"Được." Lâm Du Dã thấy cô gái nhỏ vui mừng, giọng mang theo ý cười đáp lời: "Em ở cửa tòa nhà chờ anh! Năm phút sau đến nơi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!