Nam Vận thật không biết nên bày ra vẻ mặt gì nữa, trên thế giới này sao còn có thể có người đàn ông ấu trĩ như vậy chứ?
Cô không muốn đi gặp Lục Dã một chút nào, không thân cũng chẳng quen sao cô có thể mặt dày nhận lấy chiếc nhẫn người ta đã dùng những 1000 vạn để mua về chứ? Nhưng cô vẫn thấy hơi lo, sợ rằng anh ta sẽ thật sự đập vỡ chiếc nhẫn, dù sao đó cũng là nhẫn gia truyền của mẹ cô.
Cảm giác tiến thoái lưỡng nan. Nam Vận bắt đầu xoắn xuýt. Lâm Lang thấy thế quả quyết khuyên nhủ: "Nếu người ta nhiệt tình không thể chối từ thì cậu đi gặp mặt một chút đi."
Nam Vận: "Nhưng mà, nhưng mà tại sao anh ta cứ nhất quyết muốn tặng chiếc nhẫn đó cho tớ chứ? Tớ với anh ta đâu có quen biết gì, sao tự dưng lại ân cần thế??"
Cô có chút nghi ngờ tên than đen tinh Lục Dã này liệu có phải có ý xấu gì với cô không.
Lâm Lang nói: "Không phải người ta đã nói rồi sao, là vì muốn giúp cậu hoàn thành nguyện vọng thôi!"
"Nếu vậy thì cũng hào phóng quá rồi đó!? Bỏ ra 1000 vạn, chỉ là để làm việc tốt?" Nam Vận vẫn không thể tin vào cái lý do này: "Tớ cứ cảm thấy hình như anh ta quen tớ, không đúng, anh ta không những biết tớ mà còn hiểu tớ rất rõ, nếu không tại sao anh ta có thể biết rõ mọi chuyện trong nhà tớ như vậy?"
Vừa rồi ở trong buổi đấu giá, lúc Lục Dã dạy dỗ ba cô và Nguyễn Lệ Oánh trước mặt mọi người, cô chỉ thầm thấy hả dạ, hoàn toàn không có suy nghĩ đến điều ấy, cho tới bây giờ cô mới nhận ra có chỗ nào sai sai. Lục Dã biết chuyện nhà cô rõ như lòng bàn tay, thậm chí ngay cả chuyện ba cô hôm nay vì Nguyễn Lệ Oánh mới mới quyết định giành chiếc nhẫn này mà cũng biết.
Coi bói cũng đâu được chuẩn đến thế?
Nam Vận bỗng nhiên to gan suy đoán: "Cậu nói xem liệu anh ta có phải là người quen nào đó bên ở gần tớ không?"
Thật ra cô cảm thấy giọng nói của Lục Dã có chút giống Dã Tử, nhưng lại trầm hơn Dã Tử một chút, hơn nữa giọng điệu và thói quen lúc nói chuyện của anh ta hoàn toàn khác với Dã Tử.
Dã Tử chỉ cần vừa cất giọng đã khiến cô thấy rất yên bình, còn Lục Dã chỉ cần vừa mở miệng, cô đã cảm thấy người đang rất ngứa đòn.
Lâm Lang trong lòng hốt hoảng nhưng ngoài mặt lại bình tĩnh như thường, giọng nói kiên quyết như đinh đóng cột: "Tuyệt đối không thể nào!"
Nam Vận: "Vậy sao anh ta lại có thể hiểu rõ tớ như vậy?"
Bộ não Lâm Lang nhanh chóng vận hành: "Cậu suy nghĩ một chút đi, một người có thân phận và địa vị như Lục Dã, muốn biết được vài cái tin tức đó còn không đơn giản sao? Cái này chỉ cần tùy tiện ngoắc ngoắc tay là có thể nắm mọi chuyện rồi."
Hình như cũng hơi hơi hợp lý. Nhưng Nam Vận vẫn thấy có chỗ nào sai sai: "Tại sao anh ta lại muốn thăm dò chuyện nhà tớ? Nhà họ Nam đối và nhà họ Lục thì chỉ là một gia tộc nho nhỏ, anh ta đâu có lý do gì mà lại thấy tò mò với chuyện nhà tớ?"
Trên đời này không có lời nói dối nào là không có sơ hở, Lâm Lang
chịu không nổi nữa: "Chị hai à, cậu tha cho tớ đi tớ thật sự không biết, mấy vấn đề này cậu cứ đi hỏi thẳng Lục Dã đi nhé?"
Nam Vận ăn ngay nói thật: "Tớ không muốn gặp anh ta, nhưng lại sợ nếu không đi gặp thì anh ta sẽ đập vỡ nhẫn của mẹ tớ mất."
Lâm Lang nghiêm trang trả lời: "Làm chuyện gì cũng phải giao lưu trao đổi với nhau đúng không? Nếu như cậu sợ thật thì đi gặp anh ta một chút thôi, nói hết tất cả những gì muốn nói với anh ta, nếu không sau này cậu sẽ luôn day dứt về chiếc nhẫn của mẹ. Câu kia nói thế nào ấy nhỉ? chuyện hôm nay chớ để ngày mai, hôm nay mà cậu không giải quyết vấn đề này về sau chắc chắn sẽ là một tai họa ngầm."
Nam Vận bị thuyết phục do dự trong chốc lát, sau đó nói với Lâm Lang: "Vậy cậu đi cùng tớ đi." Cô là người đã có bạn trai rõ ràng là không nên gặp riêng người đàn ông xa lạ khác. Mà cho dù cô không có bạn trai thì cũng không nên ở riêng trong một căn phòng với một người đàn ông xa lạ.
Hơn nữa cô quả thật không có tin tưởng vào tên than đen tinh Lục Dã kia cho lắm.
Lâm Lang: "Yên tâm đi, tớ nhất định sẽ bên cạnh cậu một tấc cũng không rời."
Nam Vận lúc này mới đồng ý đi gặp Lục Dã.
Trung tâm đấu giá quốc tế Tây Phụ nằm trong một tòa nhà, phòng đấu giá ở tầng ba còn phòng VIP ở tầng năm.
Hai người bọn họ đi theo người phục vụ cầm búa vào thang máy, sau khi lên đến tầng năm thì lại theo anh ta đến phòng khách quý nơi Lục Dã đang đợi.
Vì đây là phòng chờ dành cho khách "VIP" nên được trang trí rất đặc biệt.
Căn phòng VIP này có diện tích khá lớn, phải cỡ một căn phòng khách sạn loại phổ thông tiêu chuẩn, được bài trí theo phong cách Trung Hoa, chia làm hai gian trong và ngoài. Vách ngăn ở giữa được thiết kế kiểu cổ, chế tạo bằng gỗ thật nguyên chất, trên gỗ được điêu chạm hoa văn rỗng rất tinh xảo, rất có phong thái tinh tế phồn hoa của thời xưa.
Ngoài ra còn có hai mảnh rèm trắng thêu hoa sen kiểu cổ treo phía sau vách ngăn.
Giữa gian phòng ngoài có một lư hương bằng đồng mạ vàng được tạo hình hạc đầu đỏ, Nam Vận và Lâm Lang vừa bước vào phòng đã ngửi thấy mùi gỗ đàn hương thoang thoảng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!