Nam Vận hết sức kinh ngạc, quả thực không thể tin vào tai của mình: "Anh nói cái gì?"
Lục Dã không nhanh không chậm lặp lại: "Tôi muốn tặng chiếc nhẫn này cho Nam tiểu thư làm quà cưới."
Nam Vận mở to hai mắt nhìn chằm chằm bức bình phong, trên mặt tràn ngập vẻ khó tin: "Tại sao chứ?"
Lục Dã lời ít ý nhiều: "Giúp người khác hoàn thành nguyện vọng thôi."
Nam Vận vẫn không thể hiểu nổi hành động của người này: "Không phải anh nói cô gái anh yêu cũng thích chiếc nhẫn này sao?"
Lục Dã không trả lời thẳng vào vấn đề này, mà nghiêm trang đáp: "Nam tiểu thư luôn nghĩ tôi là một kẻ xấu xa tồi tệ, tôi chung quy cũng phải làm gì đó để thay đổi hình tượng của mình trong lòng Nam tiểu thư chứ."
"…."
Thật sự không nhìn ra anh là một người chú ý đến hình tượng bản thân như vậy đấy.
Nam Vận quả thực không biết nói tiếp như thế nào, nhưng cô vẫn hiểu được đạo lý vô công bất thụ lộc*, vội vàng nói: "Không cần đâu, thật sự không cần! Tôi cũng không phải rất cần chiếc nhẫn kia."
*Không có công không nhận lộc.
Lục Dã không đáp lời, dường như đã hạ quyết tâm.
Nam Vận vừa bất lực vừa nôn nóng: "Thật sự không cần mà, tôi xin thề, sau này tôi sẽ không nói xấu về anh nữa, tôi biết anh là người tốt rồi!"
Lục Dã nhắm mắt làm ngơ, nhẹ nhàng mở miệng: "Bắt đầu rồi."
Anh vừa dứt lời, ánh đèn trong đại sảnh đã lập tức sáng rực lên.
Những người đến tham gia đấu giá gần như đã lấp kín chỗ ngồi khu phổ thông, mà ở khu dành cho khách quý lại chỉ có hai chỗ của bọn họ.
Trình tự của hội đấu giá cũng dựa theo trình tự trong sổ tay giới thiệu vật phẩm mà tiến hành, món trang sức đầu tiên lên sàn đấu giá là một sợi dây chuyền sapphire xanh.
Giá khởi điểm của sợi dây chuyền này là 300 vạn.
Người chủ trì phiên đấu giá vừa báo giá khởi điểm xong đã có người giơ bảng báo giá: "350 vạn."
Người thứ nhất vừa dứt lời, lập tức có người thứ hai giơ bảng: "400 vạn."
Còn không đợi người thứ nhất báo giá tiếp, lại có người thứ ba giơ bảng: "500 vạn."
Hai người trước mỗi người đều chỉ đẩy giá lên 50 vạn, người này lại trực tiếp tăng thêm 100 vạn, có thể thấy là tình thế bắt buộc.
Tuy nhiên người thứ tư khí thế còn mãnh liệt hơn: "700 vạn."
Lời này vừa ra, cả hội trường yên tĩnh, không có người đấu giá mới tham gia nữa, ba người đấu giá trước cũng không báo giá thêm.
Người chủ trì nhìn tình hình, tiến hành trưng cầu ý kiến lần đầu: "700 vạn lần thứ nhất."
Chốc lát sau, người thứ ba vừa rồi ra giá 500 vạn lại lần nữa giơ bảng báo giá trong tay lên: "800 vạn."
Hai người trước hoàn toàn không có động tĩnh gì, người thứ tư cũng có chút do dự, nhưng cuối cùng vẫn giơ bảng báo giá trong tay lên: "900 vạn."
Có thể thấy vẫn chưa qua mấy vòng, giá của sợi dây chuyền đã tăng lên gấp 3 lần.
Nam Vận xem đến trợn mắt há mồm.
Cô còn nhớ trong quyển sổ tay từng giới thiệu qua, sợi dây chuyền này được được làm ra từ chính tay nữ hoàng thiết kế trang sức – Aurora, cho nên lúc ấy Lâm Lang đã đoán đến cuối cùng giá của sợi dây chuyền này ít nhất cũng phải lên đến 1000 vạn. Nhưng dựa theo tình hình hiện tại, có lẽ 1000 vạn cũng không thể mua được nó.
"Cậu cảm thấy 1500 vạn có thể là mức cao nhất không?" Nam Vận nhỏ giọng hỏi Lâm Lang một câu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!