Ánh nắng bên ngoài quá chói chang mà Nam Vận không kéo rèm cửa.
Sau khi đóng cửa phòng lại, cả căn phòng ngủ trở nên yên tĩnh lại tối tăm.
Nam Vận ngẩn ngơ nhìn Dã Tử của cô, rõ ràng nhớ anh tới nỗi không kiềm được, nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh: "Ai bảo anh đóng cửa chứ?"
Lâm Du Dã cũng tỏ ra ung dung bình tĩnh giống như cô, anh khẽ hé đôi môi mỏng, giọng điệu bình thản nói: "Lầu hai không có ai."
"Không có ai thì anh cũng không thể đóng cửa," mắt Nam Vận ánh lên nhìn anh, giọng điệu sốt sắng: "Mở cửa ra."
Lâm Du Dã không muốn giả bộ với cô nữa, trực tiếp ôm lấy má cô, cúi xuống cắn môi cô rồi hôn cô một cách đầy tham lam và vội vã
Hơn một tháng không gặp, anh không ngừng nhớ cô.
Nam Vận vẫn ôm lấy cổ anh, nhón chân, đáp lại anh không chút kiêng dè.
Hai người quấn lấy nhau, nụ hôn say đắm khó tách rời.
Cho đến khi Dã Tử đè cô xuống giường, Nam Vận mới hoàn hồn, vội vàng nắm lấy cổ tay anh, cô hấp tấp nói: "Dã Tử không được, bây giờ không được, em phải xuống lầu ngay!"
Lâm Du Dã biết chắc chắn bây giờ không được, anh cố kiềm lại cơn nóng, cổ họng khô khốc nói: "Tối về nhà rồi tiếp tục." Anh có thuê một căn phòng nhỏ trong tiểu khu đối diện cổng phía đông Đại học Tây Phụ.
Nam Vận đỏ mặt, nhỏ giọng đáp: "Em không thèm về nhà với anh đâu, em phải về ký túc xá."
Lâm Du Dã xem như không nghe thấy, sau khi đứng dậy, anh đi vài bước tới tủ quần áo, ngồi xổm xuống bên cạnh vali của cô: "Hỏng ở đâu?"
Nam Vận sửng sốt, vội vàng nói: "Đừng mở ra!"
Nhưng đã chậm mất rồi, Lâm Du Dã đã mở vali ra, hơn nữa còn nhìn thấy váy ngủ ren màu đen.
Anh đã nhìn thấy tất cả đồ ngủ và nội y của cô, cô luôn thích mua kiểu thiếu nữ dễ thương thoải mái, còn chưa từng mua kiểu gợi cảm trưởng thành này.
Cô gái nhỏ đã trưởng thành rồi.
Lâm Du Dã không kiềm được bật cười, quay đầu nhìn cô, biết rồi còn cố ý hỏi: "Mới mua à?"
Nam Vận càng xấu hổ hơn, bước nhanh tới bên vali của mình, cô ngồi xổm xuống rồi vội vàng nhét váy ngủ vào trong túi.
Vừa xấu hổ vừa ngại ngùng, ngay cả vành tai cũng đỏ lên.
Nhưng Lâm Du Dã lại thích ngắm dáng vẻ ngượng ngùng của cô, nhẹ nhàng mân mê dái tai cô, rồi cố tình hỏi tiếp: "Mua vì anh à?"
Giọng của anh trầm thấp êm tai, khiến ai đó vui vẻ mấy phần.
Nam Vận hờn dỗi gỡ tay anh ra: "Đáng ghét!"
Lâm Du Dã trả lời rất nghiêm túc: "Anh rất thích."
Nam Vận tức giận: "Cũng đâu phải mặc cho anh xem."
Lâm Du Dã: "Vậy em còn muốn mặc cho ai xem?"
Nam Vận giọng điệu hùng hồn: "Mặc cho em tự ngắm." Nói xong, cô đứng dậy, đi tới trước tủ, bắt đầu tìm quần áo để lát nữa thay.
Lâm Du Dã ngồi bên giường, ánh mắt ôn hòa nhìn bóng lưng mảnh mai của cô, anh dò hỏi: "Lát nữa Lý Lạc sẽ đến?"
Lý Lạc là đạo diễn lớn có tiếng, đã giành được nhiều giải thưởng quốc tế, người bình thường lúc nhắc tới tên ông ấy đều kính trọng gọi ông ấy một tiếng đạo diễn Lý, ít nhất cũng có mấy phần kính trọng và sùng bái.
Nhưng khi Lâm Du Dã nhắc đến ông ấy lại không có cảm xúc này, không sùng bái cũng không kính trọng, trái lại còn vô cùng qua loa, giống như hai người quen biết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!