Trái tim Nam Vận đột nhiên đau nhói, cô thấy đau thay cho mẹ mình, cảm giác như có một chiếc đinh dài và sắc nhọn cắm vào lồng ngực.
Cảm giác này không gì hơn đau thấu tim gan.
Có phải từ trước tới giờ ba chưa từng yêu mẹ cô không?
Dù bà ấy còn sống hay sau khi chết, ông ấy cũng chưa bao giờ đặt bà trong lòng.
Mẹ cô vì ông ấy mà chấp nhận lấy chồng xa, vì ông ấy mà rời xa quê hương, vì ông ấy mà bán mất cả nhẫn gia truyền, bà vì ông đánh mất cả cuộc đời, ông ấy đã làm gì để đáp lại mẹ cô?
Ông ấy đã ngoại tình, nuôi một người phụ nữ bên ngoài và có con với bà ta.
Ông ấy đã từng quý trọng sự nỗ lực của mẹ cô chưa, không, ông ấy chưa bao giờ quý trọng mẹ cô. Ông ấy xem sự đóng góp của mẹ cô là đương nhiên nên ông ấy yên tâm tận hưởng tình yêu thương của mẹ cô, đồng thời phản bội bà ấy một cách thẳng thừng.
Ba cô không có lương tâm, bởi nếu còn vương vấn lương tâm thì sẽ không làm chuyện vô ơn bạc nghĩa như vậy.
Nam Vận thấy tiếc thay mẹ mình, nếu như có thể trở lại quá khứ cô thà rằng mình không sinh ra ở kiếp này, thà rằng không gặp được Dã tử, cũng muốn liều mạng mà ngăn cản mẹ cô gả cho Nam Khải Thăng.
Lòng như đao cắt, tầm mắt của cô trong nháy mắt đã mờ nhòa đi, cánh tay vừa giơ lên giờ vô lực rũ xuống, trong đầu cũng chẳng còn ý định đánh Nam Thù nữa.
Đánh cô ta cũng vô ích.
Đánh cô ta đâu thể làm nguôi ngoai cơn tức giận, cũng đâu thể đánh thức lương tâm, hơn nữa người cần bị đánh không phải Nam Thù mà là ba cô, Nam Khải Thăng.
Nam Vận càng khóc Nam Thù càng đắc ý. Chỉ cần có thể khiến Nam Vận tổn thương, cô ta sẽ rất vui.
"Đường đường là Đại tiểu thư Nam gia nói ra nghe thì hay thật ra cũng chỉ có thế?" Nam Thù từ tốn nói, nhưng trong giọng điệu toàn là vẻ trào phúng và khinh thường: "Cô không có mẹ, ba cũng chẳng yêu cô. Cô có khác thì cô nhi không? Có gì hơn mà đắc ý?"
Nam Vận biết mình không nên khóc, như vậy sẽ chỉ làm Nam Thù càng đắc ý hơn thôi, nhưng mà cô không khống chế được, cô thực sự cảm thấy có lỗi với mẹ mình.
Hít sâu một hơi cô lấy tay lau lau nước mắt, không nói thêm câu nào, nhanh chóng nhặt lên sổ tay rơi trên mặt đất rồi đeo cặp lên, xoay người rời đi.
Cô không thể ở trong ngôi nhà này một phút nào nữa, nơi này khiến cô buồn nôn và ngạt thở.
Ánh mắt Nam Thù lạnh lẽo nhìn chằm chằm bóng lưng cô, dương dương đắc ý mở miệng: "Cô muốn mua lại chiếc nhẫn của mẹ cô, nhưng lại không có tiền. Cô thậm chí còn không có tư cách vào địa điểm đấu giá, đến lúc đó tôi nhất định sẽ gửi video cho cô để cho cô xem xem ba giành chiếc nhẫn kia của mẹ cô cho mẹ tôi như thế nào. Mà cô thì chỉ có thể buồn tủi mà thu mình vào vòng tay của Lâm Du nghèo kiết xác mà khóc lóc thảm thiết thôi."
Nam Vận phớt lờ lời chế giễu của cô ta, bước ra khỏi phòng ăn mà không quay đầu lại.
Ở cửa phòng ăn cô gặp chú Lâm trên tay vẫn cầm nồi nước ngô đang bốc khói mới ép.
Vành mắt Nam Vận vẫn đỏ hoe, chú Lâm vừa nhìn biết là cô đã khóc, ông lo lắng hỏi: "Làm sao vậy? Sao lại khóc…" Lời còn chưa nói hết đã thấy người ngồi trong phòng ăn là Nam Thù, trong nháy mắt ông đã hiểu ra tất cả.
Vừa rồi ở hoa viên cũng không trực tiếp nói cho Nam Vận biết thái độ của ba cô, chỉ vì sợ cô không chấp nhận được, ông muốn ngồi xuống bình tĩnh nói với cô về chuyện này, nhưng lại quên mất trong nhà còn có Nguyễn Lệ Oánh và Nam Thù.
Nam Vận là đứa trẻ được ông nuôi dưỡng từ nhỏ, cũng gần như là con gái cho nên vừa thấy cô khóc ông đã đau lòng, liên tục an ủi: "Đừng khóc, chú có cách, chắc chắn sẽ không để nhẫn của mẹ con rơi vào tay người khác đâu!"
Nghe xong lời này khóe mắt Nam Vận lại đỏ lên, lần này không phải bởi vì buồn bực mà là vì xúc động.
Cô biết tình hình kinh tế của chú Lâm. Ông ấy làm việc ở nhà họ Nam hơn mười năm, hiện tại lương tháng của ông ấy chỉ hơn 10.000 tệ, trong khi quản gia của các gia đình khác đã lên đến 20.000 hoặc 30.000. Dù cho hàng tháng chú Lâm không tiêu nhiều tiền thì chủ ấy cũng có thể tiết kiệm được bao nhiêu tiền? Căn bản là không mua nổi chiếc nhẫn của mẹ.
Nhưng ông ấy vẫn đang cố gắng nghĩ biện pháp.
Chú Lâm thực sự rất tốt với mẹ cô, tốt hơn ba cô rất nhiều.
Nam Thù đang ngồi trong phòng ăn nghe thấy lời của chú Lâm thì khịt mũi, trêu chọc: "Cô còn chưa đủ tư cách vào cuộc đấu giá, còn muốn mua một chiếc nhẫn? Cô đang mơ cái gì vậy?"
Cơn tức của Nam Vận trong nháy mắt lại bùng lên, cô còn định quay về phòng ăn cho Nam Thù một bạt tai nhưng chú Lâm đã giữ lấy cổ tay cô, tay còn lại đặt cốc nước ngô lên kệ bên cạnh, vừa kéo cô ra ngoài vừa nói: "Đừng tức giận, đi thôi, chú dẫn con đi ăn đồ ăn ngon."
Câu nói này một lần nữa chọc vào điểm xúc động của Nam Vận.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!