Sau khi đưa Nam Vận về nhà, Lâm Du Dã lái xe trở lại công ty.
Nam Vận có thể cảm nhận được, Lâm Du Dã dường như biết hết tất cả, nhưng để không làm cô khó xử anh mới giả bộ như không biết gì.
Anh thông cảm cho cô, bao dung cho cô, che chở cô, nâng niu cô trong lòng bàn tay mà chiều chuộng, trên thế giới này không ai có thể tốt với cô hơn Dã Tử.
Trước khi về nhà, cô vốn dĩ rất lo lắng, nhưng sau câu nói ấy của Dã Tử "Dù sau khi về nhà xảy ra chuyện gì, cũng đừng buồn, em vẫn còn có anh", cô bỗng nhiên không còn lo lắng, vướng bận nữa.
Cô sẽ cố gắng thuyết phục ba mình mua lại chiếc nhẫn của mẹ cô, nhưng nếu không thành công, cô cũng không cần phải u uất oán thán, vì cô đã có Dã Tử.
Đời người không thể mọi sự như ý, cô không thể tham lam không biết đủ.
Trước khi bước vào nhà, Nam Vận đã điều chỉnh lại tâm lý, hơn nữa còn nghĩ sẵn đầy một bụng, chuẩn bị đầy đủ để thuyết phục ba cô, nhưng sau khi về đến nhà, cô mới biết ba không ở nhà.
Người đàn ông này đúng là vẫn không đáng tin như mọi khi, chuyện đã đồng ý với cô luôn thay đổi thất thường.
Nam Vận thậm chí còn không tức giận, bởi vì cô đã quen bị ba cô bỏ bê cô từ lâu.
Trong nhà chỉ có Nguyễn Lệ Oánh và Nam Thù.
Chỉ cần Nam Khải Thăng không ở nhà, ba người họ đều ngầm hiểu mà phớt lờ nhau, vì vậy Nam Vận đi thẳng ra vườn sau, tìm thấy chú Lâm đang tưới hoa.
Chú Lâm dường như đã biết trước cô sẽ trở về nên sau khi nhìn thấy Nam Vận ông không hề ngạc nhiên, nụ cười hiền từ hiển hiện trên gương mặt: "Mới về à?"
Nam Vận khẽ gật đầu hỏi: "Chú Lâm, chú biết ba cháu đi đâu không?"
Chú Lâm: "Đến công ty rồi, đi từ sáng sớm cơ."
Nam Vận gấp gáp hỏi tiếp: "Vậy chú có biết khi nào ông ấy về không?"
Chú Lâm lắc đầu: "Chú không rõ."
Nam Vân bất lực thở dài, sắc mặt hơi ảm đạm.
Chú Lâm do dự một lúc, cuối cùng vẫn hỏi: "Lần này cháu trở về là vì chuyện chiếc nhẫn của bà chủ à?" Bạch Nhược Uyển đã qua đời nhiều năm, nhưng khi nhắc tới bà ấy, giọng điệu của ông vẫn không giấu được vẻ ôn hoà và kính trọng.
Nam Vận khẽ giật mình, kinh ngạc nhìn chú Lâm: "Chú biết ạ?"
Giọng điệu của chú Lâm cũng có chút bất lực: "Trong bữa tối hôm qua, ba cháu nói ở nhà."
Nam Vận: "Nói với Nguyễn Lệ Oánh? Thái độ Nguyễn Lệ Oánh thế nào ạ? Không lẽ bà ta không cho ba cháu mua nhẫn của mẹ cháu?"
"Cũng không hẳn, nhưng……" Chú Lâm muốn nói lại thôi, cuối cùng thở dài: "Thôi vậy, cháu vào nhà chờ chú trước đi, chú đi ép chút nước ngô cho cháu, rồi sẽ nói cho cháu biết rõ hơn."
Nam Vận có hơi bất mãn: "Vậy chẳng phải chú muốn cháu tò mò chết sao? Nói cho cháu biết luôn đi." Trong giọng điệu của cô còn có chút nũng nịu của bậc con cháu khi nói chuyện với người lớn, nếu người trước mặt đổi lại thành Nam Khải Thăng, cô sẽ không bao giờ dùng giọng điệu này để nói chuyện với ông ấy.
Nam Khải Thăng là ba ruột cô, nhưng chưa bao giờ khiến cô cảm nhận được sự quan tâm và che chở của một người cha, cả trái tim ông ấy đều dành cho hai mẹ con Nguyễn Lệ Oánh và Nam Thù.
Mặc dù chú Lâm chỉ là quản gia trong nhà, nhưng cách đối xử và thái độ của cô lại như đối với người ba duy nhất.
Trong trí nhớ của Nam Vận, từ khi cô bắt đầu có ký ức, ba cô thường xuyên vắng nhà, trước năm tuổi, người bầu bạn bên cô chỉ có mẹ cô, sau năm tuổi, thì có thêm chú Lâm và Dã Tử.
Dã Tử chơi với cô, bảo vệ cô, làm cuộc sống của cô không còn cô đơn nữa, chú Lâm thì lại gánh vác trách nhiệm của một người ba, để cô cảm nhận được sự quan tâm, che chở mà chưa bao giờ nhận được từ ba ruột mình.
Các kỳ đại hội thể thao phụ huynh và con ở trường mẫu giáo và tiểu học của cô, chủ yếu đều là chú Lâm đi cùng mẹ.
Trước khi chú Lâm đến nhà họ, cô chưa bao giờ tham gia đại hội thể thao phụ huynh ở trường mẫu giáo, vì ba luôn viện mọi lý do để tỏ ra ông ấy rất bận, phải kiếm tiền nuôi cô, nên không thể đi cùng cô tham gia đại hội thể thao phụ huynh và con.
Khi còn nhỏ cô tin thật, chưa bao giờ khóc rống lên, mè nheo đòi ông ấy tham gia, nhưng sau này cô mới biết, ông ấy chưa bao giờ vắng mặt trong đại hội thể thao phụ huynh và con của Nam Thù.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!