Chương 15: “Xem ra hình ảnh của tôi trong lòng cô Nam cũng không tốt lắm.”

Lục, Lục Dã?

Nam Vận vừa sửng sốt vừa kinh ngạc, bất chợt ngẩng đầu lên, nhưng cửa sổ xe chỉ hạ xuống một khe hở rộng bằng hai ngón tay, cô chỉ có thể nghe thấy giọng nói phát ra từ trong xe, không thể nào nhìn thấy tình hình bên trong.

Nhưng người ngồi trong xe lại có thể thấy được tình hình bên ngoài xe.

Lục Dã thu hết vẻ mặt kinh ngạc của Nam Vận vào mắt, lại mở miệng nói với giọng điệu cao ngạo như trước: "Cô Nam hình như rất ngạc nhiên?"

Nam Vận càng bối rối, hai tay đan vào nhau. Đổi lại là người khác, cô có lẽ sẽ không thấp thỏm lo lắng như vậy, nhưng người này là Lục Dã, nên tình hình đã khác.

Theo như cô biết, Lục Dã là một than đen tinh siêu cấp, đen từ trong ra ngoài, không chỉ bóc lột nhân viên, còn bao nuôi nữ minh tinh, tình huống cụ thể thì không thể tả được, có thể tưởng tượng ra người này xấu xa đến nhường nào.

Vậy mà cô lại đâm trúng xe của Lục Dã.

Anh ta chắc chắn sẽ không dễ dàng tha cho cô.

Nam Vận càng nghĩ càng sợ, nói chuyện hơi lắp bắp: "Tôi, tôi sẽ đền cho anh, nhất định sẽ đền cho anh, hết bao nhiêu tôi cũng đồng ý đền!"

Lục Dã khẽ mở miệng, chẳng hề để tâm: "Tôi không cần cô đền tiền."

Nam Vận trái lại càng sốt ruột hơn. Không cần đền tiền? Thế thì đền cái gì? Không phải là đền tôi cho anh chứ?

Cô hấp tấp nói không ngừng: "Tôi có bạn trai rồi! Tôi sẽ đền tiền cho anh!"

Lục Dã: "……"

Bất lực thở dài, anh nói: "Xem ra hình ảnh của tôi trong lòng cô Nam cũng không tốt lắm."

Anh biết thế là tốt! Tuy rằng trong lòng nghĩ như vậy, nhưng Nam Vận nhất định không thể nói thật, mặt không đổi sắc, tim không đập loạn, cô trả lời: "Không hề, sao có thể chứ, tôi cũng đâu có quen anh."

Lục Dã cười khẽ, trong giọng điệu có phần trầm ngâm: "Thật sự không có? Vậy tại sao cô Nam lại nghĩ tôi muốn cô bán rẻ nhan sắc?"

Lời nói dối ngụy biện bị vạch trần, Nam Vận có hơi xấu hổ, nhưng vẫn còn cứng miệng: "Tôi đâu có nói như vậy."

Lục Dã: "Đúng, cô không nói như vậy, là do lòng dạ tôi đen tối."

Nam Vận: "……" Không ngờ than đen tinh như anh cũng rất biết tự vả, nhưng cô cũng biết một đạo lý—— vô sự hiến ân phi gian tức đạo*, không quen không biết, vì sao anh ta không cần cô đền tiền?

(*Vô sự hiến ân phi gian tức đạo: Khi không mà tỏ ra ân cần, không phải chuyện gian trá thì cũng là chuyện trộm cắp)

Chắc chắn không có ý tốt!

Nam Vận dứt khoát nói: "Anh nói đi, cần bao nhiêu tiền, tôi nhất định sẽ đền cho anh!"

Lục Dã vẫn không quan tâm đến chuyện đền tiền, trái lại hỏi: "Cô Nam đến đây để tìm bạn trai sao?"

Nam Vận không dám nói thật, vì Dã Tử làm việc trong công ty của Lục Dã, cô sợ Lục Dã sẽ vì chuyện này mà gây khó dễ cho Dã Tử, cho nên trả lời: "Không liên quan đến anh."

Lục Dã ngoảnh mặt làm ngơ, tiếp tục hỏi: "Bạn trai cô có biết cô lái xe nhanh như vậy không?"

Nam Vận vẫn trả lời như cũ: "Không liên quan đến anh!"

Lục Dã vẫn không quan tâm: "Nếu anh ta biết thì có tức giận hay không?"

Sao nào? Anh còn định cáo trạng tôi à?

Anh nghĩ tôi sợ anh chắc?

Nam Vận trả lời thẳng: "Anh ấy không thể nào biết được, tôi cũng không sợ anh ấy biết!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!