Lục Dã không ở đây, Dã Tử nói anh có thể dùng xe chở cô về nhà. Nam Vận không khách sáo, thậm chí có chút háo hức muốn thử, vì cô chưa bao giờ ngồi trên một chiếc Bugatti Veyron. Sau khi chào tạm biệt lớp trưởng, cô theo Dã Tử rời đi.
Đây là lần đầu tiên được ngồi trên chiếc xe sang trọng đẳng cấp quốc tế, Nam Vận có chút phấn khích, nhưng cô cũng không quên nhắc nhở bạn trai mình: "Anh lái xe cẩn thận một chút, đừng đụng trúng xe khác."
Nếu dám làm xe bị trầy xát, có khi bán hai người bọn họ cũng không đền nổi.
Lâm Du Dã nhịn cười: "Được."
Trước khi về nhà, cả hai cùng đi siêu thị. Trong tủ lạnh không còn nhiều đồ ăn, vì vậy phải đi mua thêm.
Về đến nhà đã gần 7 giờ.
Lâm Du Dã vào bếp nấu ăn, nhân tiện luộc trứng trà, chính là dùng Vu Di Sơn Đại Hồng 3500 tệ một lượng mà Triệu Béo tặng hôm nay.
Còn Nam Vận thì đi tắm, tắm xong cô vào bếp xem Dã Tử.
Đồ ăn vẫn chưa xong, Lâm Du Dã đang thái rau. Anh mặc chiếc áo thun màu xám, trước người còn đeo tạp dề ca rô màu xanh, lúc nấu ăn trông vô cùng ôn hòa, chuyên chú, nhìn sao cũng thấy hiền lương thục đức.
Nam Vận cũng mặc chiếc áo xám, là đồ đôi với chiếc áo của anh. Cô bước nhanh đến bên cạnh anh, hỏi: "Anh cần em giúp gì không?"
Lâm Du Dã quay sang nhìn cô, anh nhướng mày: "Em muốn giúp hay muốn thêm loạn?" Kỹ năng cắt thái của anh phải nói là cực kỳ điêu luyện, lúc nói chuyện mà động tác vẫn không ngừng, cho dù không nhìn vào thớt nhưng vẫn có thể dựa vào cảm giác của tay mà thái ra từng lát cà rốt hình bầu dục dày đều tăm tắp.
Nam Vận không phục "xùy" một tiếng, không cam lòng yếu thế trả lời: "Thật ra em chỉ nói cho có vậy thôi nhé." Dã Tử chưa bao giờ để cô vào bếp, cho nên tới giờ ngay cả chiên trứng cô cũng không biết làm. Đúng chuẩn mười ngón tay chưa bao giờ dính dương xuân thuỷ, vì vậy cô cũng tự biết – mình mà giúp đỡ thì cái bếp sẽ thành bãi chiến trường.
Lâm Du Dã bị chọc cười, nhẹ nhàng nói: "Chờ anh làm xong món này thì chúng mình ăn cơm được rồi."
"Okay." Nam Vận không nói nữa, sau đó lựa lời mở miệng: "Ngày mai em phải về nhà một chuyến, anh không cần đi cùng em đâu, em tự đi là được."
Cô muốn về nhà để thảo luận với ba về việc mua chiếc nhẫn của mẹ cô, nhưng chuyện này cô không thể nói với Dã Tử, vì Dã Tử luôn đồng ý tất cả yêu cầu của cô, nhưng chuyện này cần quá nhiều tiền, mà anh không thể bỏ ra nhiều như thế. Cô lo anh sẽ vì không giúp được cô mà thấy khó chịu
Cô đã nghĩ kỹ rồi, nếu Dã Tử hỏi cô sao ngày mai phải về nhà, cô sẽ nói là vì ba bị ốm, về nhà thăm ba. Nếu anh không hỏi thì càng tốt, cô cũng không cần phải nói dối – nhưng xác suất này rất không lớn.
Lâm Du Dã bình tĩnh trả lời: "Được thôi." Thật ra buổi trưa anh cũng đã nhận được tin nhắn WeChat của Lâm Lang, anh biết chuyện đấu giá của chiếc nhẫn, anh cũng hiểu cô gái nhỏ đang nghĩ gì, cho nên anh cũng không hỏi nhiều, mà nói: "Sau khi xong việc nhớ về sớm."
Nam Vận không khỏi thở phào nhẹ nhõm: "Vâng." Sau đó cô lại hỏi: "Ngày mai anh phải tăng ca à?"
Lâm Du Dã: "Ừ, mấy ngày nay anh sẽ rất bận." Chiều mai, anh sẽ đi bàn bạc hợp tác dự án với chủ tịch của một công ty.
Nam Vận không khỏi than thở: "Nhân viên bận rộn như vậy mà Lục Dã còn có tâm tư muốn gặp nữ minh tinh?"
"…"
Sao cái vụ nữ minh tinh này vẫn chưa hết nữa vậy?
Lâm Du Dã ngừng cắt rau, nghiêm túc nhìn Nam Vận, nhắc lại lần nữa: "Lục Dã chưa bao giờ gặp riêng nữ minh tinh, anh ta có người mình thích."
Nam Vận nói sách có mắt mách có chứng, cô hỏi lại: "Làm sao anh dám chắc người anh ta thích không phải là nữ minh tinh? Nếu không phải thì có nghĩa là đồng nghiệp của anh đang nói dối em. Sao anh ta phải lừa em? Anh ta cũng đâu có quen biết em."
Cô gái nhỏ trưởng thành rồi, không dễ lừa gạt nữa. Anh thở dài một tiếng, Lâm Du Dã bất lực nói: "Chuyện này chúng ta tạm thời bỏ qua, sau này em sẽ biết."
Nam Vận khinh thường: "Em không thèm quan tâm tới chuyện của tên than đen tinh Lục Dã kia đâu."
Lâm Du Dã nhìn cô, trong lời nói có ẩn ý: "Em không quan tâm đến tương lai của anh ta, vậy em quan tâm đến tương lai của ai?"
Nam Vận: "Đương nhiên là tương lai của hai chúng ta."
Lâm Du Dã hỏi: "Đã quyết định được sau này sẽ sinh bao nhiêu đứa?"
Nam Vận đỏ mặt: "Không có!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!