Hơn chín giờ sáng, Lâm Du Dã vừa lái xe lên đường thì nhận được điện thoại của Triệu Béo ———
"Anh, khi nào đến vậy, em đón anh ở bãi đỗ."
Lâm Du Dã: "Tầm mười giờ."
Triệu Béo: "Được, Từ Lâm Ngôn và Hứa Sướng cũng khoảng mười giờ đến, tới lúc đó chúng ta gặp nhau ở bãi đỗ xe."
Bãi đỗ xe dưới chân núi. Sau khi đến nơi, Lâm Du Dã tìm một chỗ đỗ xe tương đối rộng rãi, vừa bước xuống xe đã nghe thấy có người lớn tiếng: "Ây dô!!! Đây, đây không phải là cậu chủ Lục sao?"
Nhìn theo nơi phát ra giọng nói này, Lâm Du Dã thấy cậu hai nhà họ Từ, Từ Lâm Ngôn.
Từ Lâm Ngôn mặc áo sơ mi hồng, áo khoác màu xám nhạt, vẻ mặt bất cần đời đúng kiểu hoa hoa công tử*, nụ cười lưu manh đẹp trai, lại có chút cà lơ phất phơ.
(*Hoa hoa công tử: cậu chủ giàu có ăn chơi trác táng)
Anh ta cũng vừa xuống xe, vung tay đóng cửa chiếc xe Maserati lại, vừa đi về phía Lâm Du Dã vừa trêu chọc: "Lâu rồi không gặp, không ngờ cậu ở Tây Phụ, tôi còn tưởng cậu di dân rồi."
Cậu hai họ Từ vẫn như trước đây, miệng chó không nhả được ngà voi.
Lâm Du Dã cũng không để ý tới anh ta.
Trong lúc Từ Lâm Ngôn đang đi về phía này, cửa chiếc Maserati bên ghế lái phụ cũng mở ra, rồi một người đàn ông đeo kính râm đen và khẩu trang bước xuống.
Người này bịt kín tới nỗi Lâm Du Dã nhất thời không nhận ra anh ta là ai.
Đợi Từ Lâm Ngôn đi tới trước mặt anh, Lâm Du Dã mới hỏi: "Cậu đưa ai theo đấy?"
Cậu hai họ Từ: "Hứa Sướng."
Lâm Du Dã: "Mặt cậu ta bị sao vậy?
Cậu hai Từ: "Dị ứng, mặt mũi nổi đầy mề đay, đeo kính râm không lái xe được, tôi đành phải tới đón cậu ta."
Hứa Sướng nhanh chóng bước tới bên cạnh hai người, rồi nói với Lâm Du Dã: "Anh, em đã thành ra như vậy còn đến gặp anh, cảm động không?"
Lâm Du Dã không chút nể tình: "Cậu đi mà nói với Béo ấy."
Vừa nhắc Béo thì Béo đến, anh vừa nói dứt lời đã nghe thấy giọng Triệu Béo vang lên cách đó không xa: "Ôi chà!!! Ba người các cậu đến cùng nhau à?"
Hôm nay Triệu Béo mặc một bộ trang phục thời Đường màu xám nhạt, kiểu thiền phục có khuy cài, trong tay còn cầm chiếc quạt giấy màu trắng, khắp người toát lên khí chất văn hóa phục hưng sâu sắc.
Triệu Béo vừa bước đến, Hứa Sướng liền hỏi cậu ta: "Anh đây đã thành ra như vậy còn đến cổ vũ cậu đấy, cảm động không?"
"Ôi đệch, ra là cậu à?" Vừa rồi Triệu Béo cũng không nhận ra người này là Hứa Sướng: "Cậu bịt kín như vậy làm gì? Còn sợ bị paparazzi chụp được?"
Hứa Sướng thở dài: "Dị ứng." Lại hỏi tiếp: "Cảm động không?"
Triệu Béo không hề cảm động: "Lát nữa ăn cơm cậu đừng có tháo khẩu trang ra nhé, ảnh hưởng đến phong độ của tôi."
Hứa Sướng: "……"
Triệu Béo còn cầm theo ba chiếc túi giấy kraft nhỏ tinh tế, sau khi trêu chọc Hứa Sướng một câu, anh ta không pha trò chọc cười nữa, mà phát túi giấy cho ba người họ: "Vu Di Sơn Đại Hồng Bào* chính tông, 3500 tệ một lạng (gam), cảm ơn các cậu hôm nay đã tới đây ủng hộ."
*Vu Di Sơn Đại Hồng Bào: là một loại trà ô long nổi tiếng, được mệnh danh là "Vua trà", được trồng trên mặt đá dốc ở Cửu Long (tỉnh Phúc Kiến, Trung Quốc), pha 9 lần vẫn giữ được hương vị gốc, rất được ưa chuộng ở trong và ngoài nước
Thật ra bình thường bọn họ không thích uống trà lắm, nhưng đây là tấm lòng của Triệu Béo, ba người cũng không từ chối.
Tiện thể đang cầm chìa khóa xe trong tay, Lân Du Dã vốn dĩ định để trà vào trong xe luôn, nhưng ngay khi anh đang chuẩn bị mở cửa xe thì bên tai bỗng nghe thấy giọng Nam Vận.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!