Tháng Tám giữa hè, nắng như thiêu như đốt.
Tại biệt thự nhà họ Nam, điều hòa trung tâm thổi gió mát vù vù, nhiệt độ trong nhà khiến người ta thoải mái dễ chịu.
Trong phòng ăn, một nhà bốn người đang dùng bữa sáng.
Nam Vận ăn rất nhanh. Chỉ cần ăn cơm ở nhà, tốc độ ăn của cô trước giờ luôn rất nhanh, hơn nữa còn vô cùng yên tĩnh, có thể không nói thì không nói, cố gắng giảm bớt sự tồn tại của mình.
Nâng cốc lên uống một ngụm sữa cuối cùng, cô khẽ nói: "Con ăn no rồi." Sau đó định đứng dậy rời khỏi chỗ.
Lúc này, ba cô là Nam Khải Thăng đột nhiên hỏi: "A Vận, ngày mai con khai giảng phải không? Chắc lên năm ba đại học rồi nhỉ?"
"A Vận" là nhũ danh của Nam Vận, mẹ vẫn luôn gọi cô như vậy.
Nhưng kể từ khi mẹ bị bệnh qua đời, người gọi cô là "A Vận" trong nhà này chỉ còn lại Dã Tử và ba. Thật ra ba cũng không thường xuyên gọi cô là "A Vận", bình thường đều gọi thẳng tên cô là "Nam Vận". Thi thoảng, tâm huyết dâng trào muốn bày tỏ tình thương của người ba đã bị đánh mất từ lâu thì mới trìu mến gọi cô một tiếng "A Vận".
Sau khi nghe tiếng "A Vận", Nam Vận biết ba cô muốn bày tỏ sự yêu thương, tuy ông còn không biết cô khai giảng năm mấy đại học, nhưng Nam Vận cũng chẳng còn cách nào, đành phải ngừng hành động đứng dậy, ngồi trên ghế khẽ gật đầu: "Ừm."
Nam Khải Thăng nói: "Lát nữa ba chuyển cho con 3000 tệ*."
(*3000 tệ ≈ 10.684.100đ)
Nam Vận đã đoán trước được là ba cô muốn cho cô tiền sinh hoạt, bình tĩnh trả lời: "Được, con…"
Cô còn chưa nói dứt lời, đã bị Nguyễn Lệ Oánh cắt ngang: "3000? Tiền của mấy tháng?"
Nguyễn Lệ Oánh là vợ hai của Nam Khải Thăng, là mẹ kế của Nam Vận, năm nay 43 tuổi, nhưng vì được chăm sóc kỹ càng mà trông vẫn như 30… Làn da trắng ngần, mày liễu mắt hạnh, dáng người cũng giữ gìn vô cùng tốt… là một người phụ nữ có khí chất tuyệt mỹ.
Sự sắc sảo của bà ta cũng như khí chất của bà ta không giấu được, cũng không thèm che giấu.
Trước khi gả cho Nam Khải Thăng, Nguyễn Lệ Oánh là một ngôi sao tuyến 18 không danh tiếng. Sau khi gả cho Nam Khải Thăng, bà ta rút khỏi ngành, chuyên tâm làm bà chủ giàu có. Nam Khải Thăng là chủ tịch chuỗi siêu thị lớn nhất tỉnh Trung Châu, bà ta cũng trèo cao trở thành vợ chủ tịch mà bao người ao ước.
Năm đó, Nam Vận mất mẹ lúc tám tuổi, sang năm kế tiếp, Nam Khải Thăng cưới Nguyễn Lệ Oánh vào cửa, mang về cho cô một cô em gái bảy tuổi.
Em gái tên Nam Thù, ba nói với cô, đây là em gái ruột của cô, còn dặn cô sau này không được bắt nạt em gái, phải nhường nhịn em nhiều hơn.
Khi ấy Nam Vận còn nhỏ, cô không hiểu vì sao đột nhiên lại có một cô em gái lớn từng này. Qua hai năm sau cô mới hiểu, thì ra là vì ba cô đã ngoại tình từ trước…
Nam Vận uất ức thay mẹ cô, cũng cảm thấy không đáng thay mẹ cô.
Chính vì trong nhà có mẹ con Nguyễn Lệ Oánh nên thông thường cô đều ăn rất nhanh, cô không thích hai mẹ con này, mà hai mẹ con này cũng không thích cô.
Cô và hai người đó âm thầm không ưa nhau.
Nói chuyện không hợp, chi bằng mắt không thấy, tâm không phiền.
Nguyễn Lệ Oánh dùng giọng điệu chất vấn, hỏi 3000 tệ Nam Khải Thăng cho là tiền sinh hoạt của mấy tháng.
Nam Khải Thăng trả lời: "Một tháng, mới khai giảng chắc chắn phải tiêu xài rất nhiều."
Nguyễn Lệ Oánh vặn lại: "Con bé ăn ở nhà, dùng ở nhà, có cái gì mà phải tiêu tiền chứ? Cùng lắm là mua chút đồ ăn vặt thêm vào thẻ ăn, cho 1000 tệ là đủ rồi." Có lẽ nhận ra biểu hiện của mình có chút cay nghiệt, nên giọng điệu của bà ta chậm lại, vẻ mặt ân cần nói thêm: "Không phải tôi không muốn ông đưa tiền cho con bé, nhà chúng ta cũng không tiếc chút tiền đó.
Tôi chỉ sợ con bé xài tiền bừa bãi, con gái không nên tập thành thói quen tiêu tiền như nước."
Nam Khải Thăng do dự một chút mới nói lại: "Vậy đưa 1000 trước, không đủ thì con hỏi ba."
Ngay lúc mẹ kế mở miệng nói, Nam Vận đã đoán ra cái kết này, cô không tức giận cũng không ủ rũ, chỉ hơi nhớ Dã Tử, rầu rĩ đáp: "Ừm."
Nam Thù ngồi đối diện với cô, cười trông có vẻ hả hê.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!