Editor: Yang Hy
Mạch Đông lao xuống giường nhanh như điện xẹt, lao đến bàn học như một vị anh hùng cảm t.ử, hai tay đè c.h.ặ. t lên cuốn nhật ký, giọng nói run rẩy nhưng cố tỏ ra bình tĩnh: "Ơ... đàn anh, hay là đừng đọc nữa ạ. Với lại... nói gì thì nói, cũng không thể đọc ngay trước mặt em được chứ? Thật sự là... muốn đội quần lắm ạ."
Nghiêm Tự Minh cười mỉm: "Vì trong nhật ký em c.h.ử. i anh là trai tồi hả?"
Cứu tôi với, anh ấy thật sự đã đọc đến đoạn đó rồi!
Mạch Đông mếu máo: "Anh đừng giận nhé, em không cố ý đâu, chỉ là... là hiểu lầm thôi mà."
Nghiêm Tự Minh gật đầu tỏ vẻ rất thấu hiểu: "Ừ, hiểu lầm."
Mạch Đông từ từ lách người vào giữa Nghiêm Tự Minh và cái bàn, định dùng thân mình làm lá chắn che cuốn nhật ký lại.
Cậu chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, giờ phút này cuốn nhật ký là chuyện sống còn, đầu óc lại đang sốt hầm hập nên đâu có lo được gì khác.
Đến khi chen vào lọt rồi, Mạch Đông mới phát hiện mình đang đứng gần Nghiêm Tự Minh đến mức nào. Thậm chí đùi hai người còn đang dính sát vào nhau. Mạch Đông cảm thấy chân tay mình lại đình công tập thể, không biết nên đứng yên hay lùi ra.
Nghiêm Tự Minh thì cứ như chẳng biết giữ khoảng cách với người đang theo đuổi mình là gì.
Anh chẳng có ý kiến gì về tư thế mờ ám này cả, thậm chí còn đưa tay sờ trán Mạch Đông lần nữa: "Vẫn nóng lắm, t.h.u.ố. c chưa ngấm nhanh thế đâu."
Mạch Đông gật đầu như máy: "Dạ, vâng."
Nghiêm Tự Minh hỏi: "Đã biết bị mất ô rồi sao không gọi bạn cùng phòng ra đón?"
Mạch Đông thầm cảm tạ trời đất vì lúc về đến nơi cậu lăn ra ngủ luôn chứ không ngồi viết nhật ký, nếu không thì Nghiêm Tự Minh cũng chẳng hỏi câu này làm gì. Cái chuyện ngu ngốc cố tình dầm mưa này một mình cậu biết là đủ rồi, tuyệt đối không để người thứ hai biết.
Mạch Đông hắng giọng, cậu vốn dở khoản nói dối, nhất là trước mặt Nghiêm Tự Minh, mắt cứ nhìn đi đâu ấy, giọng điệu thiếu tự nhiên: "Em không muốn làm phiền họ... chạy tí là về đến nơi mà, ai ngờ lại sốt."
May mà Nghiêm Tự Minh không gặng hỏi, anh chỉ nói: "Lần sau có thể gọi anh."
Mạch Đông chưa load kịp: "Dạ?"
Nghiêm Tự Minh kiên nhẫn giải thích: "Lần sau quên mang ô thì gọi anh, anh qua đón."
Mạch Đông không gật đầu, cậu hít sâu một hơi, l.ồ. ng n.g.ự. c căng lên, nhưng cậu cảm thấy thứ mình hít vào không phải không khí mà là một loại cảm xúc nóng bỏng nào đó, thiêu đốt đến mức sống mũi cay xè.
Hôm nay Mạch Đông đã khóc một trận rồi, người thì đỏ lựng vì sốt, mắt ầng ậng nước. Cậu chỉ biết đổ tội cho cơn ốm, nghĩ bụng tại ốm nên mới mít ướt thế này, khóc xong rồi vẫn muốn khóc tiếp, cảm xúc như tràn ly, chỉ chực trào ra theo nước mắt.
Cậu khẽ "dạ" một tiếng, thật ra cũng chẳng phải đồng ý, chỉ là báo hiệu mình đã nghe thấy thôi.
Làm sao cậu dám vì chuyện cỏn con này mà làm phiền Nghiêm Tự Minh chứ?
Nhưng dù Nghiêm Tự Minh có thật lòng hay không, cậu vẫn cảm thấy mình được nâng niu.
Thật ra cậu rất muốn hỏi Nghiêm Tự Minh tại sao.
Nếu không phải là Mạch Đông mà là một người khác, liệu anh có làm thế không? Chẳng lẽ với ai theo đuổi mình anh cũng lịch sự và chu đáo thế này sao? Tuy là phép lịch sự đấy, nhưng cách này chẳng hay ho chút nào, chỉ tổ làm người ta thêm hiểu lầm và ảo tưởng thôi.
Ảo tưởng rằng một ngày nào đó Nghiêm Tự Minh sẽ thật sự yêu mình.
Cuốn nhật ký tạm thời an toàn. Một lúc sau buổi tọa đàm kết thúc, mấy đứa bạn cùng phòng lục tục kéo về.
Nghiêm Tự Minh không ngồi lâu, dặn dò Mạch Đông cuối tuần nghỉ ngơi cho khỏe rồi ra về.
Mạch Đông nằm co ro trên giường, ba đứa bạn cùng phòng vây quanh giường cậu với ánh mắt "hình viên đạn".
"Khai mau, cậu với Nghiêm Tự Minh là thế nào."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!