Chương 8: (Vô Đề)

Editor: Yang Hy

Mạch Đông mơ mơ màng màng không biết ngủ đến mấy giờ. Cậu vừa có một giấc mơ mệt nhoài, lúc tỉnh dậy cảm giác đau nhức ê ẩm khắp cả người. Khó chịu quá, cậu "hừ hừ" hai tiếng, nghi ngờ trong mơ mình vừa đ.á.n. h nhau với Thiên Lôi.

Cậu mở mắt, cảm thấy hơi thở của mình nóng hầm hập, khó nhọc đưa tay sờ trán. Mịa kiếp! Còn nóng hơn cả lúc chiều. Không làm bậy thì không ch. ết, Mạch Đông tự sỉ vả mình, thấy mình đúng là đáng đời. Cậu cố gắng chống người dậy, vén rèm giường, định tìm một đứa bạn cùng phòng xui xẻo nào đó nhờ pha hộ gói t.h.u.ố. c hạ sốt.

Trên ghế của cậu có người ngồi, Mạch Đông theo phản xạ nhíu mày.

Vì Mạch Đông có thói quen viết nhật ký nên bình thường không ai ngồi vào chỗ của cậu cả, mọi người đều rất lịch sự, sợ vô tình đọc trộm bí mật của người khác. Mắt Mạch Đông mờ đi vì sốt, đầu óc quay cuồng, lại vừa mới ngủ dậy, thấy người ngồi đó cao ráo giống Đỗ Xuyên nên cậu tưởng là Đỗ Xuyên thật.

"Đỗ Xuyên, tìm hộ tôi gói t.h.u.ố. c hạ sốt với." Giọng Mạch Đông yếu ớt.

"Ở đâu?" Người đó hỏi lại.

Giọng này tuyệt đối không phải của Đỗ Xuyên, nhưng đầu Mạch Đông đang đặc quánh như keo hồ, càng thấy quen tai càng không nhớ ra là ai. Cậu cau mày suy nghĩ thì thấy người đó quay đầu lại, giơ cái túi nilon trên tay lắc lắc trước mặt cậu: "Uống cái này đi? Tôi mua rồi."

Mạch Đông há hốc mồm, á khẩu một lúc lâu.

Cậu vẫn giữ nguyên tư thế vén rèm nửa nằm nửa ngồi, hai má đỏ bừng vì sốt, ngủ cả buổi chiều nên đầu tóc như cái tổ chim.

Nghiêm Tự Minh đi tới, đưa tay sờ thẳng lên trán Mạch Đông, rồi nhíu mày: "Nóng thế này, sao em lại sốt cao vậy?"

Mạch Đông chậm chạp gọi tên anh: "Nghiêm Tự Minh."

Nghiêm Tự Minh đáp: "Ừ, khó chịu lắm hả?"

Mạch Đông ngã phịch xuống giường, mếu máo, nước mắt cứ thế tuôn trào. Cậu thề là cậu không muốn khóc lóc xấu xí thế này đâu, nhưng vừa nhìn thấy Nghiêm Tự Minh là bao nhiêu tủi thân tích tụ cả ngày vỡ òa ra hết. Sốt khó chịu quá, không được đi ăn với Nghiêm Tự Minh buồn quá, bị mất ô cũng buồn quá, cái gì cũng làm cậu buồn!

Nếu Nghiêm Tự Minh không đến thì cũng không đến nỗi buồn thế này đâu.

Nhưng Nghiêm Tự Minh đến rồi, thế là cậu thấy buồn ơi là buồn.

Mạch Đông giữ c.h.ặ. t mép rèm, sợ Nghiêm Tự Minh vén ra thấy mình đang khóc nhè thì mất mặt lắm. Nhưng nước mắt chảy nhiều quá, cậu muốn hít mũi mà không dám phát ra tiếng, nhịn mãi, sợ nước mũi chảy ra giường mất, cuối cùng không nhịn nổi, hít một cái rõ to.

Thế là vỡ lở, Nghiêm Tự Minh đứng ngoài rèm cũng thừa biết bên trong có một tên ngốc đang lén lút khóc nhè.

"Khóc à? Em khóc cái gì, Mạch Đông, mở rèm ra xem nào?"

Không mở đâu, xấu ch. ết đi được. Mạch Đông thầm trả lời.

"Khó chịu đến thế cơ à? Xuống đây, anh đưa em đi bệnh viện."

Không đi bệnh viện đâu, thật ra cũng không khó chịu lắm, chỉ là em đang làm mình làm mẩy thôi. Mạch Đông lại thầm trả lời.

Mạch Đông tự khóc một lúc, cũng không lâu lắm, vừa khóc được tí cậu đã thấy mất mặt rồi. Chuyện bé xé ra to, có đáng để khóc lóc ỉ ôi thế này không? Rõ ràng là không rồi. Mạch Đông biết tại sao mình khóc, là vì niềm hy vọng vừa vụt tắt bỗng dưng được bù đắp một cách quá đỗi dịu dàng. Nghiêm Tự Minh lại đến tận ký túc xá thăm cậu.

Thế nên cậu vừa khóc vừa tự trấn an, thôi nín đi, nhục quá, nín ngay!

Chỉ tầm bốn năm phút, Mạch Đông hít mũi, điều chỉnh lại cảm xúc.

Trong bốn năm phút đó, Nghiêm Tự Minh chỉ nói đúng hai câu, sau đó im lặng. Bên ngoài rèm yên ắng lạ thường. Mạch Đông còn nghi mình sốt mê sảng, bị ảo giác, thật ra Nghiêm Tự Minh đâu có ở đây.

Thế là cậu lén hé rèm ra một tí, thấy có người đang đứng bên ngoài thật.

Mạch Đông vén hẳn rèm ra, có lẽ do đang ốm nên giọng điệu mang chút nũng nịu mà chính cậu cũng không nhận ra: "Sao anh lại đến đây?"

Nghiêm Tự Minh quay người đi pha t.h.u.ố.c: "Thấy em bảo sốt, đoán là dầm mưa rồi. Không biết em có t.h.u.ố. c không nên mua mang đến xem sao."

Mạch Đông bĩu môi: "Em có ô mà, để ngoài hành lang, học xong đi ra thì bị trộm mất."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!