Hôm nay là ngày đầu tiên Mạch Đông và Nghiêm Tự Minh về sống chung một nhà.
Tay chân Mạch Đông thì đang trải ga giường như một cái máy, nhưng đầu óc cậu thì đã "sập nguồn" từ mười phút trước rồi. Mười phút trước, Nghiêm Tự Minh từ trong bếp đi vào phòng ngủ chính, buông một câu nhẹ bẫng: "Em có mang bộ chăn ga nào theo không? Dùng của em đi, sợ em dùng đồ lạ ngủ không quen."
Mười phút trước, não bộ Mạch Đông vẫn còn hoạt động tốt, cậu trả lời rất tự nhiên: "A, của anh đâu? Để em trải cho anh trước."
Nghiêm Tự Minh im lặng một cách kỳ lạ trong vài giây, rồi ném ra một quả b.o.m: "Tối nay anh với em ngủ chung ở đây."
"Hả?"
Đúng vậy, Mạch Đông chưa hề nghĩ đến chuyện hai người sẽ ngủ chung; cậu ngây thơ đến lạ lùng. Cả hai đều có điều kiện, nên lúc thuê nhà tiêu chí hàng đầu là thoải mái và đẹp đẽ. Họ thuê căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách, phòng ngủ chính và phòng ngủ phụ to gần bằng nhau. Rõ ràng có hai phòng ngủ, không dùng cả hai chẳng phải phí phạm lắm sao!
Mãi đến khi trải xong ga giường, Mạch Đông mới lấy lại tinh thần, bắt đầu đấu tranh tư tưởng dữ dội. Cả hai đều là người lớn rồi, yêu nhau cũng gần nửa năm, ngủ chung giường cũng đâu có gì quá đáng nhỉ? Trong đầu Mạch Đông bỗng hiện lên hai luồng suy nghĩ tranh luận ầm ĩ.
Phe "đen tối" bảo: "Đây là bản năng con người mà. Cậu không muốn ngủ với anh ấy à? Không muốn thì dọn về ở chung làm cái quái gì?"
Phe "trong sáng" cãi lại: "Tôi thừa nhận là muốn ngủ cùng, nhưng ngủ cùng này không giống cái ngủ cùng kia. Đắp chăn bông nằm nói chuyện phiếm cũng là ngủ cùng mà, đúng không?"
Phe "đen tối" gắt: "Thôi bớt giả nai đi! Có tim không đấy? Có h*m m**n thì phải dũng cảm lên chứ. Hai người tình trong như đã rồi thì mặt ngoài còn e cái gì!"
Phe "trong sáng" lắp bắp: "Tôi! Tôi! Tôi! Thì có sao đâu! Có sao đâu! Nhưng mà tôi ngại chứ bộ!"
Mạch Đông nằm vật ra giường, vùi mặt thật sâu vào trong chăn. Chẳng cần sờ cũng biết mặt mình đang nóng ran lên. Cậu thừa nhận mình muốn ngủ cùng Nghiêm Tự Minh, theo mọi nghĩa của từ này, nhưng chẳng phải cái gì cũng cần quá trình sao? Cần phải từ từ chứ nhỉ!
Lúc cậu bước ra khỏi phòng ngủ, Nghiêm Tự Minh đã dọn dẹp xong xuôi cái bếp.
Cả hai đều mù tịt khoản nấu nướng. Lần trước Nghiêm Tự Minh bảo anh có thể học, nhưng ai biết tiến độ đến đâu rồi? Lúc chuẩn bị dọn về, Mạch Đông hăng hái lắm, lên mạng đặt mua một đống dụng cụ nhà bếp, nồi niêu xoong chảo, đồ gia dụng nhỏ đủ cả.
Nghiêm Tự Minh sắp xếp mọi thứ đâu ra đấy, nhìn ra dáng chủ nhà vô cùng. Ngược lại, Mạch Đông đứng đực ra đó, thấy mình cứ lóng ngóng như khách đến chơi nhà mà chưa thân với chủ lắm.
"Em giúp anh..." Mạch Đông mở lời.
"Em treo quần áo giúp anh được không?" Nghiêm Tự Minh đang ngồi trên ghế sô pha bóc hàng chuyển phát nhanh. Trong đó toàn là mấy món đồ lỉnh kỉnh Mạch Đông mua để tập tành nướng bánh: khuôn, cọ quét, phới đ.á.n. h trứng...
Mạch Đông nhận nhiệm vụ rồi chuồn lẹ, cảm thấy nhẹ nhõm hẳn khi lại được trốn vào phòng ngủ một mình.
Cậu chẳng có ý gì khác đâu, chỉ đơn giản là ngại quá thôi.
Mở vali của Nghiêm Tự Minh ra, cậu chợt nhận ra dù yêu nhau cũng lâu, biết Nghiêm Tự Minh có những bộ quần áo nào, đa số cậu đều thấy rồi, nhưng cảm giác khi lấy từng món đồ được gấp gọn gàng từ vali ra nó khác hẳn với lúc nhìn thấy anh mặc trên người. Cảm giác này mang một hơi thở... đời thường rất rõ rệt.
Mạch Đông cầm chiếc áo sơ mi xám trên tay, lén lút áp mặt vào. Chẳng có cái mùi hương "Nghiêm Tự Minh" đặc trưng nào cả, chỉ thoang thoảng mùi nước giặt, thế mà lại khiến lòng Mạch Đông bình yên lạ lùng. Cảm giác như trái tim cậu cuối cùng cũng hạ cánh an toàn sau bao nhiêu phấn khích, hồi hộp và lo âu khi chuẩn bị dọn về sống chung.
Cậu nghĩ, à, mình thật sự đang sống cùng Nghiêm Tự Minh rồi.
Hai người bắt đầu chuyển nhà từ sáng sớm, dọn dẹp mãi đến hơn năm giờ chiều mới xong xuôi.
Là hai cậu ấm "chịu chơi", lúc quyết định sống chung cả hai đã đặt mua trên mạng cả đống đồ dùng, hữu dụng có mà vô dụng cũng nhiều. Căn hộ thuê hai phòng ngủ giờ đây đã ra dáng một tổ ấm thực sự.
Mệt bở hơi tai, hai người nằm vật ra ghế sô pha. Nỗi lo âu buổi sáng của Mạch Đông đã bị sự mệt mỏi thổi bay biến từ đời nào.
Nghiêm Tự Minh đề nghị gọi đồ ăn ngoài, bảo cả hai đều mệt rồi, đừng nấu nướng hay ra ngoài ăn làm gì. Mạch Đông bỗng bật dậy như lò xo, vẻ mặt đầy háo hức: "Em nấu cho!" Tuy đúng là mệt thật, nhưng cậu đã mong chờ chuyện này cả ngày nay rồi, không muốn bỏ lỡ cơ hội.
Nghiêm Tự Minh ngước nhìn cậu: "Em biết nấu à?"
Mạch Đông lôi điện thoại ra: "Mấy hôm nay em lưu bao nhiêu là công thức rồi. Giờ em siêu lắm."
Nghiêm Tự Minh suýt bật cười: "Thật á? Thế không gọi đồ ăn nữa, mình đặt nguyên liệu về, để xem đầu bếp Mạch học hành đến đâu rồi."
Siêu thị gần nhất nằm ngay ngoài cổng khu chung cư nên giao hàng chỉ mất mười phút. Nghiêm Tự Minh chọn nguyên liệu rất khéo, toàn chọn mấy loại rau củ chỉ cần ném vào nồi là chín. Tuy nhiên, Mạch Đông, kẻ ngoại đạo trong nhà bếp, hoàn toàn không nhận ra sự "cà khịa" tinh tế này. Cậu xắn tay áo hùng hổ đi vào bếp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!