Chương 39: (Vô Đề)

Editor: Yang Hy

Sau vài lần cụng ly, kế hoạch đi karaoke cũng hủy bỏ.

Lúc tan tiệc, lớp trưởng say quắc cần câu, bá cổ Mạch Đông nói mấy câu sến rện: "Mạch Đông à, tôi cảm ơn cậu nhiều lắm. Nói thật nhé, hồi đi học tôi ghét cậu vãi. Tôi học không bằng cậu, chức lớp trưởng cũng không đến lượt tôi, thế mà cái thứ tôi khao khát thì cậu lại coi như rác, vứt đi cái một. Hồi đấy trẻ trâu, thấy cậu làm màu vãi chưởng. Giờ tôi khác rồi, tôi chín chắn hơn rồi, tôi biết tôi kém hơn cậu, cậu nhường tôi mới có cơ hội mà nắm lấy."

Mạch Đông l.i.ế. m môi, ấp úng đáp lại: "Đừng nói thế, cậu làm tốt mà, chăm lo cho mọi người, tốt nghiệp rồi còn đứng ra tổ chức họp lớp, tôi chịu đấy, không làm được đâu."

Lớp trưởng lắc đầu: "Thật đấy, bọn nó thì tôi không biết, nhưng cậu biết tại sao hồi cấp ba tôi chả nói chuyện với cậu câu nào không?"

Mạch Đông "ừ" một tiếng: "Tại sao?"

Lớp trưởng cười: "Ghen tị chứ sao! Cậu nhớ hồi lớp 10, cả lớp tưởng cậu nghèo rớt mồng tơi không? Lúc đấy ai cũng xúm vào quan tâm cậu, tại cậu lúc nào cũng tỏ ra xa cách, học giỏi, lạnh lùng, bọn tôi ghen tị sao cậu cái gì cũng hơn bọn tôi thế. Biết cậu nghèo thì trong lòng mới cân bằng được tí. Sau biết là hiểu lầm, lại càng tức, đã giỏi lại còn giàu!"

Mạch Đông cứng họng, không biết nói gì.

Lớp trưởng vỗ vai cậu: "Tôi say thật rồi, nói năng linh tinh, nhưng mà toàn lời thật lòng đấy. Nói ra được chứng tỏ tôi lớn rồi, mấy cái tính xấu hồi xưa giờ nghĩ lại thấy trẻ trâu thật. Cậu được đấy Mạch ạ, sau này giữ liên lạc nhé?"

Mạch Đông gật đầu lia lịa: "Ừ, giữ liên lạc."

Mọi người về gần hết, Mạch Đông đứng ngẩn ra đó, chào hỏi xong xuôi mới nhớ đến Nghiêm Tự Minh. Quay lại thấy anh vẫn đứng im lặng sau lưng mình. Trong lòng Mạch Đông bỗng dâng lên một cảm xúc khó tả, chẳng biết vì sao mà vui thế, cậu chạy ù tới, mặc kệ có ai nhìn thấy không, lao thẳng vào lòng Nghiêm Tự Minh.

Nghiêm Tự Minh uống rượu nên giọng hơi khàn: "Hửm?"

Mạch Đông ôm anh một lúc mới sực nhớ ra: "Ch. ết dở, em không biết lái xe. Quên béng mất, biết thế không cho anh uống rượu."

Nghiêm Tự Minh cười: "Thế em tưởng anh đến đây làm gì hả bạn trai?"

Mạch Đông load một lúc: "À, đến chắn rượu cho em hả."

Nghiêm Tự Minh gật đầu: "Họp lớp kiểu gì chả bị ép, sợ em không biết từ chối."

Mạch Đông từ bé đến lớn ít chơi bời, chủ yếu là học, tuy không thích lắm nhưng cậu nghĩ học sinh thì phải học thôi. Cậu không có bạn, cũng chẳng bao giờ đi mua sắm, xem phim, chơi điện t. ử một mình. Cấp hai bọn con trai đứa nào cũng mê truyện tranh, kiếm hiệp, Mạch Đông thì không.

Nên nhiều người lớn lên vỡ mộng vì đời thực không như trong truyện, còn Mạch Đông thì ngược lại. Từ mẫu giáo cậu đã thấy mặt trái của xã hội, nhưng lên đại học lại gặp được một người như Nghiêm Tự Minh.

Nghiêm Tự Minh rốt cuộc là người thế nào?

Mấy từ Mạch Đông hay dùng để khen anh như trưởng thành, chín chắn, chu đáo... giờ thấy sao mà nhạt nhẽo, thiếu thốn quá.

Nghiêm Tự Minh trông không giống người say.

Mặt anh chỉ hơi đỏ hơn bình thường một tí tẹo thôi. Đứng vẫn vững, đi vẫn thẳng, nói năng vẫn mạch lạc như thường.

Mạch Đông gọi dịch vụ lái xe hộ, hai người ngồi trong xe chờ. Mạch Đông bất ngờ cảm nhận được sự khác biệt của Nghiêm Tự Minh. Anh nhắm mắt dựa vào ghế sau, tay phải đan c.h.ặ. t mười ngón với tay Mạch Đông, đùi hai người dính sát vào nhau.

Mạch Đông thử nhích đùi trái sang phải một tí, nhưng Nghiêm Tự Minh lập tức dính theo ngay. Nhìn sang người đang nhắm mắt dưỡng thần kia vẫn không hề mở mắt. Mạch Đông ngồi thẳng dậy, xoay xoay cổ tay trái định rút tay ra.

Nghiêm Tự Minh khàn giọng hỏi: "Sao thế?"

Mạch Đông hắng giọng: "A, không có gì, em định xem điện thoại bao giờ tài xế đến thôi."

Nghiêm Tự Minh: "Tay kia xem không được à?"

Mạch Đông: "Thì một tay không tiện lắm..."

Nghiêm Tự Minh: "Thế đừng xem nữa, đợi đi."

Mạch Đông nín cười: "Nghiêm Tự Minh, anh say rồi phải không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!