Chương 38: (Vô Đề)

Editor: Yang Hy

Ngày 3 tháng 2 năm 2024, trời nắng.

Hôm nay đi hẹn hò với anh ấy, tình cờ gặp thầy chủ nhiệm cũ, thế là biết mai lớp mình họp lớp. Mình vừa mới lấy hết can đảm báo danh trong nhóm lớp, ai cũng ngạc nhiên. Lớp trưởng còn hỏi mình có người yêu chưa, bảo dắt theo luôn đi, nhiều bạn cũng mang theo người nhà.

Cảm giác này lạ thật. Mình cứ nghĩ tốt nghiệp là hết, ai đi đường nấy, những người cũ, chuyện cũ đều sẽ tan biến như mây khói. Thật ra trước kia mình với mọi người cũng có thân thiết gì đâu, sao giờ lại ngồi tán chuyện yêu đương như bạn bè lâu năm thế này? Mình đúng là mù tịt về mấy khoản xã giao này, thấy vừa hoang mang vừa sợ sợ.

Ngưng b. út một lúc lâu, không biết viết gì tiếp theo.

Mỗi lần ở bên anh ấy, mình lại khám phá ra thêm một mặt tốt đẹp của anh. Anh ấy như một phần mềm được cập nhật liên tục, mỗi lần xuất hiện đều hoàn hảo hơn, khi mình tưởng đã hoàn hảo nhất rồi thì anh lại tung ra thêm tính năng mới xịn hơn.

Chắc không ai hiểu được cảm giác của mình lúc anh ấy nói đỡ cho mình trước mặt thầy chủ nhiệm đâu. Giống như mình được xác nhận thêm lần nữa rằng, sau lưng mình luôn có người đỡ, giống như cái trò thử thách niềm tin trên mạng ấy, mình nhắm mắt ngã ngửa ra sau, tin chắc 100% anh ấy sẽ đỡ lấy mình.

Trời ơi, sao mình may mắn thế nhỉ? Chắc mình là nhân vật chính của game Trái Đất này rồi, nên mới bốc trúng anh ấy

- thẻ bài ẩn bản giới hạn siêu cấp quý hiếm!

Mạch Đông đi họp lớp mà lòng như lửa đốt.

Trước kia cậu có quan tâm ai đâu, giờ sau hai năm gặp lại, phải diễn màn "tình bạn thắm thiết" làm cậu thấy gượng gạo vô cùng. Sáng ra đứng trước gương thay hết bộ này đến bộ khác, dì giúp việc giục ăn sáng hai lần mà vẫn chưa chốt được bộ nào.

Họp lớp buổi trưa mà Mạch Đông loay hoay cả buổi sáng.

Lúc sắp đi, cậu gọi video cho Nghiêm Tự Minh đang đợi ngoài cổng khu, hỏi anh thấy bộ này thế nào.

Nghiêm Tự Minh ngán ngẩm: "Cậu chủ à, đi họp lớp hay đi xem mắt thế?"

Mạch Đông ngượng ngùng cất hết quần áo vào tủ, chạy vội ra xe.

Ngồi trên xe mà miệng Mạch Đông hoạt động hết công suất: "Lỡ họ không nói chuyện với em thì sao? Chắc em cứ cắm đầu ăn cho xong rồi kiếm cớ chuồn thôi. Nghe bảo ăn xong đi karaoke nữa, em... hơi ngại. Không phải không muốn đi, nhưng mà không quen ai, đi hát hò còn ngại hơn ăn uống."

Nghiêm Tự Minh im lặng lắng nghe.

Mạch Đông lại lải nhải: "Không đi có bị nói là chảnh không nhỉ? Mà nghe bảo nhiều người mang người yêu đi lắm, chắc cũng nhiều người lạ, không ngại đâu nhỉ?"

Xe vẫn im phăng phắc, Mạch Đông mới giật mình: "Em nói nhiều quá hả anh?"

Đến đèn đỏ, Nghiêm Tự Minh rút điện thoại ra, bật ghi âm ngay trước mặt cậu. Mạch Đông ngơ ngác: "Anh làm gì thế?"

Nghiêm Tự Minh tỉnh bơ: "Tí nữa đến quán karaoke, anh phát đoạn này lên loa cho cả lớp em nghe, để họ biết em không phải chảnh mà là do em run."

Mạch Đông vội vàng tắt ghi âm, hít sâu mấy cái, tự trấn an: "Không sao, tuy em dốt khoản kết bạn nhưng có anh ở bên cạnh chắc cũng đỡ sợ."

Lớp chọn một nhà hàng tầm trung, cách nhà Mạch Đông khá xa, cộng thêm màn chọn quần áo lề mề nên hai người đến muộn một chút. Vào phòng riêng thấy đông đủ cả rồi, mấy câu chào hỏi Mạch Đông chuẩn bị sẵn ở cửa bay biến sạch trơn.

Lớp trưởng đứng dậy đầu tiên, nhiệt tình hớn hở: "Ôi Mạch Đông đến rồi, vừa nhắc cậu xong, mọi người cứ tưởng cậu không đến, đang bảo hay là cậu hối hận..." Cậu ta khựng lại khi nhìn thấy người đàn ông lịch lãm đứng sau Mạch Đông, ngẩn ra một lúc mới thốt lên: "Đàn anh? Anh Nghiêm Tự Minh phải không ạ? Trùng hợp thế, anh cũng đến đây ăn cơm ạ?"

Mạch Đông chưa kịp chen vào câu nào, định lén ngồi xuống trước thì thấy Nghiêm Tự Minh không trả lời.

Không khí chùng xuống trong giây lát. Mạch Đông nhìn sang, bắt gặp ánh mắt Nghiêm Tự Minh đang nhìn mình chằm chằm, ánh mắt đầy sự khích lệ. Mạch Đông lập tức đứng thẳng lưng, chủ động mở lời: "Xin lỗi mọi người, nhà tôi xa quá nên đến muộn. Nghiêm Tự Minh đi cùng tôi, mọi người không phiền chứ?"

Lớp trưởng vinh dự còn không hết, ai mà chẳng muốn quen biết Nghiêm Tự Minh cơ chứ.

Cậu ta cười toe toét, vội vàng sắp xếp chỗ ngồi cạnh nhau cho hai người.

Giới thiệu xong Nghiêm Tự Minh, Mạch Đông mới nói: "Làm phiền mọi người rồi."

"Phiền gì đâu, bọn tôi biết tiếng anh Nghiêm cả mà, cùng trường cả, ăn bữa cơm là chuyện thường tình." Có người đỡ lời, rót trà cho hai người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!