Chương 35: (Vô Đề)

Editor: Yang Hy

Hôm nay Nghiêm Tự Minh định đưa mẹ đi mua sắm. Từ ngày lên đại học, anh bận rộn suốt, chỉ có nghỉ hè, nghỉ đông mới về nhà được. Tối qua cả nhà đi ăn lẩu, nửa đầu vui vẻ, nửa sau biến thành buổi "hội thẩm" về chuyện tình cảm của anh.

Yêu rồi, mà người yêu lại là con trai.

Cả nhà lần đầu biết tin Nghiêm Tự Minh thích con trai.

Trên bàn ăn không đông người lắm, bố mẹ, chú, dì út và cô em họ con dì út đang học lớp 11. Không khí cũng không hẳn là căng thẳng, bố mẹ thì im lặng nhiều hơn, còn chú dì thì hỏi han tíu tít để khuấy động không khí. Đại khái là hỏi quen lâu chưa, học cùng trường à, quen từ cấp ba các kiểu.

Gia đình Nghiêm Tự Minh đơn giản hơn nhà Mạch Đông nhiều. Mẹ anh, bà Hoàng, là giáo sư đại học; bố anh, ông Nghiêm, là nhà nghiên cứu tại học viện kỹ thuật. Hai người không cổ hủ, nhưng tư tưởng vẫn truyền thống, họ khó có thể chấp nhận ngay việc con trai mình thích đàn ông.

Tối về nhà không khí hơi gượng gạo, ba người chẳng nói với nhau câu nào. Đến hơn mười một giờ đêm, bà Hoàng nhắn tin rủ anh mai đi mua sắm. Nghiêm Tự Minh biết thừa mua sắm chỉ là cái cớ, nói chuyện mới là chính.

Chín giờ sáng hai mẹ con xuất phát, Nghiêm Tự Minh lái xe, bà Hoàng ngồi ghế phụ im lặng.

Lúc dừng đèn đỏ thì điện thoại Nghiêm Tự Minh reo. Anh đang đeo tai nghe nên tiện tay ấn nghe luôn. Nghe giọng Mạch Đông ngập ngừng, anh biết ngay có chuyện: "Sao thế em?"

"Cũng không có gì đâu, bố em muốn gặp anh, nhưng nếu anh bận thì thôi! Hôm qua em... lỡ khai với nhà rồi."

Nghiêm Tự Minh nhìn đèn đỏ phía trước, bình tĩnh đáp: "Sáng nay anh bận thật, có chút việc phải xử lý. Chiều anh qua được không?"

"Không sao đâu, anh cứ lo việc của anh đi, để lúc khác hẹn cũng được mà. Em đã bảo bố không được gọi anh gấp thế rồi. Ừm... bố mẹ anh có làm khó anh không?"

Nghiêm Tự Minh cười: "Không đâu, đừng lo."

Hai người nói thêm vài câu rồi cúp máy.

Bà Hoàng im lặng một lúc mới hỏi: "Mạch Đông à?"

Nghiêm Tự Minh không giấu: "Dạ."

Bà Hoàng hỏi thẳng: "Chia tay được không?"

Nghiêm Tự Minh trả lời dứt khoát: "Không ạ."

Đèn đỏ chuyển xanh, xe lại lăn bánh. Nghỉ đông rồi nên dù là ngày thường đường phố vẫn đông đúc, xe chạy chậm rì rì khiến sự im lặng càng thêm nặng nề. Bà Hoàng nhìn ra cửa sổ, một lúc sau mới nói: "Tối qua mẹ xem lại ảnh hồi bé của con, con đáng yêu lắm. Nhớ có lần người ta trêu con sắp đặt hôn ước với con gái nhà người ta, con bảo nhiều bạn nữ muốn yêu con lắm."

Nghiêm Tự Minh cười nhẹ: "Hồi đó con còn bé mà mẹ."

Bà Hoàng quay sang nhìn anh: "Thế bây giờ thì sao? Minh Minh, con mới 21 tuổi, biết đâu con không thích con trai thật, chỉ là bồng bột thôi thì sao?"

Bà không ngờ Nghiêm Tự Minh gật đầu cái rụp: "Con đúng là không thích con trai, con chỉ thích Mạch Đông thôi."

Bà Hoàng chộp lấy cơ hội: "Nghĩa là nếu chia tay Mạch Đông, con sẽ yêu con gái chứ gì?"

Lần này Nghiêm Tự Minh lắc đầu kiên quyết: "Con không giả thiết như vậy đâu mẹ. Mẹ hiểu con mà, con muốn làm gì thì nhất định sẽ làm cho bằng được. Đó là sự tự tin bố mẹ cho con, nhưng cũng là sự tự tin con tự xây dựng cho mình, con không nghĩ đó là khuyết điểm."

Trước đây bà Hoàng rất tự hào về sự quyết đoán này của con, giờ lại thấy đau đầu.

Con người ta hay lo xa, đến bà Hoàng cũng không ngoại lệ. Lần đầu bà bị con trai làm cho sốc là hồi nó học cấp hai. Nghe nó an ủi bạn qua điện thoại, giọng điệu tưng t. ửng: "Đời cậu cậu sống, thích làm gì thì làm, sợ ch. ết thì đừng có đẻ ra."

Bà không ngờ con mình lại nói được câu đó. Tuy lúc đó nó đang tuổi nổi loạn, tính cách chưa chín chắn, nhưng câu nói ấy khiến bà nhận ra con trai mình có can đảm và bản lĩnh để chịu trách nhiệm cho cuộc đời mình.

Bà vừa tự hào, lại vừa lo lắng. Lo một ngày nào đó nó gặp phải chuyện không thể kiểm soát, niềm tin sụp đổ. Và trong mắt bà, chuyện đồng tính luyến ái chính là "chuyện không thể kiểm soát" đó.

Bà Hoàng định nói gì đó lại thôi.

Bà nhìn sang Nghiêm Tự Minh, bỗng thấy con trai xa lạ quá.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!