Editor: Yang Hy
Bữa ăn này diễn ra trong không khí lạ lùng, Mạch Đông vừa thấy ngọt ngào lại vừa thấy tủi thân.
Thực tập là ý gì chứ? Cậu cố tự an ủi rằng do mình do dự nên Nghiêm Tự Minh mới đề xuất cái ý tưởng kỳ quặc này, chứ không phải anh không thích cậu. Nhưng an ủi thì an ủi, Mạch Đông vẫn lấn cấn: Trong thời gian thực tập thì Nghiêm Tự Minh có được tính là bạn trai của cậu không?
Có được nắm tay không? Có được ôm không? Có được hôn như lúc nãy không?
Dù nụ hôn ban nãy làm cậu thở không ra hơi, nhưng thú thật là cậu thích lắm, chỉ tại thiếu kinh nghiệm nên chưa biết phối hợp thế nào thôi.
Ăn xong, Mạch Đông ôm bó hoa hồng, Nghiêm Tự Minh không nắm tay cậu.
Mạch Đông tủi thân vô cùng, cố đi sát bên cạnh anh nhưng vướng bó hoa, chân anh lại dài hơn chân cậu cả tấc, dù anh đã cố đi chậm lại nhưng Mạch Đông vẫn bị tụt lại phía sau một chút.
Cậu lẽo đẽo theo sau cả quãng đường, lòng buồn rười rượi. Mãi đến lúc dừng đèn đỏ, cậu mới lí nhí: "Nghiêm Tự Minh, anh nắm tay em một cái được không?"
Nghiêm Tự Minh không nghe thấy.
Tai với chả điếc!
Mạch Đông gào thét trong lòng, nhưng cậu cũng biết không trách anh được. Ngã tư xe cộ ầm ầm, xe máy còn leo cả lên vỉa hè bóp còi inh ỏi, cậu lại không dám nói to, sợ anh nghe thấy thật thì ngại.
Nhưng không được đáp lại cậu không cam tâm, bèn giật nhẹ vạt áo anh, nói to hơn một chút: "Đàn anh, anh có muốn nắm tay em không?"
Ngay sau đó, tay cậu lọt thỏm trong bàn tay ấm áp của anh. Mạch Đông lại rưng rưng nước mắt, thầm rủa cái kỳ thực tập ch. ết tiệt. Cậu biết lỗi tại mình, màn tỏ tình đang đẹp như mơ, cậu chỉ cần gật đầu là xong chuyện, ai bảo cứ lo xa làm gì để anh hiểu lầm là cậu do dự.
Cậu muốn giải thích với anh là cậu do dự không phải vì anh hay vì chuyện tình cảm của hai người, mà vì ám ảnh chuyện quá khứ. Cậu muốn nói cậu không cần thực tập gì hết, cậu sẽ không hối hận đâu, cậu muốn ôm hôn nắm tay anh ngay bây giờ.
Nghiêm Tự Minh dắt cậu sang đường, y hệt hai lần trước.
Mạch Đông vẫn chưa thỏa mãn. Rõ ràng hôm nay khác hẳn mà, hai người ăn mặc như đi dự tiệc hoàng gia, cậu còn ôm bó hoa hồng đỏ rực, dù là thực tập thì cũng là người yêu rồi chứ bộ.
Mạch Đông đi đứng lơ đễnh, đột nhiên bị giật mạnh một cái, ngẩng lên thấy chiếc xe điện vừa phóng vèo qua chỗ mình đứng. Chắc chủ xe thấy đèn xanh sắp hết nên cố vượt, Mạch Đông chưa kịp lấy lại tinh thần thì Nghiêm Tự Minh đã nhíu mày, nhìn chằm chằm cậu: "Có bị đ.â. m vào không?"
Mạch Đông lắc đầu: "Không ạ."
Nghiêm Tự Minh nắm c.h.ặ. t t.a. y cậu hơn.
Mạch Đông thấy hơi đau, cậu nói: "Nghiêm Tự Minh, em không muốn thực tập đâu."
Nghiêm Tự Minh "ừ" khẽ một tiếng, hỏi: "Tại sao?"
Mạch Đông rầu rĩ nói thật lòng mình: "Em không biết thực tập tình yêu là gì, nhưng thực tập nghĩa là em có thể bị trừ điểm, em sợ không được ký hợp đồng chính thức."
Nghiêm Tự Minh kiên nhẫn sửa lời cậu: "Mạch Đông, kỳ thực tập này là để em trừ điểm anh."
Mạch Đông chớp mắt: "Dạ?"
Sắp đến tháng 12 rồi, tháng 12 có Giáng sinh, giới trẻ giờ thích ngày lễ này lắm nên cuối tháng 11 các trung tâm thương mại đã rục rịch trang trí cây thông Noel khổng lồ. Hai người đi ngang qua phố đi bộ nhỏ trước cổng trường, giữa quảng trường đã dựng một cây thông Noel từ bao giờ.
Rất nhiều sinh viên đang vây quanh chụp ảnh check
-in.
Nghiêm Tự Minh vẫn nắm c.h.ặ. t t.a. y Mạch Đông. Vào đến khu vực trường học nghĩa là người quen biết anh nhiều hơn hẳn, nhưng anh không hề né tránh hay giữ khoảng cách, vẫn nắm tay cậu bạn trai thực tập đang ôm bó hoa tỏ tình lãng mạn.
Nghiêm Tự Minh giải thích: "Nhật ký của em anh chưa xem hết nhưng cũng đọc lướt kha khá rồi. Hình tượng anh trong đó ảo quá, anh không tốt đẹp đến thế đâu."
Mạch Đông lắc đầu: "Đâu có, anh tốt lắm mà."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!