Chương 19: (Vô Đề)

Editor: Yang Hy

Mạch Đông yêu thầm Nghiêm Tự Minh bốn năm trời, có nằm mơ cũng không dám tưởng tượng một ngày nào đó sẽ được anh tỏ tình. Giống như Lý Thắng Nam nói, Mạch Đông lúc này cũng đang tự hỏi, chẳng lẽ ông trời đang thương xót cậu thật sao?

Nghiêm Tự Minh kiên nhẫn vô cùng, nói xong những lời ấy, anh chỉ dịu dàng nhìn Mạch Đông, chờ cậu tiêu hóa và chấp nhận. Anh lúc nào cũng chu đáo như vậy, cho người ta cảm giác anh có thể giải quyết êm đẹp mọi chuyện trên đời. Nhưng chẳng hiểu sao, Mạch Đông mãi vẫn chưa thốt ra được chữ "được".

Đây tuyệt đối là chuyện đáng mừng. Mạch Đông nhận được lời tỏ tình cậu mong ngóng suốt cả buổi chiều, trên tay là bó hoa hồng to đùng người thương tặng. Việc duy nhất cậu cần làm bây giờ là gật đầu nói "dạ", thế là mối tình đơn phương đằng đẵng bốn năm sẽ có một cái kết viên mãn, mở ra một chương mới hạnh phúc.

Nhưng với Mạch Đông lúc này, từ "dạ" ấy bỗng trở nên nặng nề, khó mở lời vô cùng.

Thậm chí cậu còn thấy sợ hãi.

Nỗi sợ hãi đến từ sự bi quan vô cớ. Mọi chuyện suôn sẻ thế này, liệu kết cục sẽ ra sao? Mắt Mạch Đông đỏ hoe, cậu vội đưa tay quệt mắt, nghĩ bụng chắc lau giọt nước mắt đầu tiên đi là xong thôi.

Chưa thực sự sở hữu, Mạch Đông đã lo được lo mất, sợ sẽ đ.á.n. h mất.

Theo cậu, nếu phải chọn giữa "chưa từng đến gần Nghiêm Tự Minh" và "có được rồi lại mất đi", cậu thà chọn vế trước còn hơn, như thế sẽ bớt đau khổ và nhớ nhung. Suy nghĩ này không phải vì cậu không tin Nghiêm Tự Minh, mà là vì cậu không tin chính mình.

Có lẽ Mạch Đông nên thừa nhận với bản thân, cậu đúng là có chút tự ti, không chỉ riêng khi đối diện với Nghiêm Tự Minh.

Mạch Đông nhớ chuyện từ rất sớm. Từ bé tí cậu đã thông minh lanh lợi, nhớ hồi mẫu giáo, cô giáo thích cậu nhất, các bạn trong lớp cũng thích cậu nhất, vì cậu luôn có đồ chơi mới nhất, truyện tranh hay nhất và chẳng bao giờ tiếc rẻ khi chia sẻ với bạn bè.

Hồi đó Mạch Đông đúng chuẩn hotboy vườn trẻ, cậu thích làm đủ thứ chuyện.

Giúp bạn nữ buộc tóc, tham gia thi cắt giấy của trường, chủ động sang lớp bên cạnh rủ các bạn sang chơi cùng.

Có lần trong giờ vui chơi, bé Mạch Đông chạy về lớp lấy bình nước, tình cờ nghe thấy cô giáo nói chuyện với ai đó.

"Haizz, ngày nào cũng hầu hạ đám trẻ con mệt bở hơi tai, đứa nào cũng như ông tổ bà tổ, nhiều lúc thấy mình như osin cho chúng nó... Nhưng mà không được, phải hầu cho tốt, dạo trước mẹ tôi ốm nặng, tôi phải muối mặt đi cầu xin mẹ em Mạch Đông lớp tôi đấy, bác sĩ ngoại khoa 'thần thánh' mà lị, người ta cứu mạng mẹ tôi, tôi chả phải chăm con trai người ta tận tình à?"

Thật ra lúc đó Mạch Đông chưa hiểu hết ý nghĩa câu nói ấy, nhưng trẻ con nhạy cảm lắm, cậu biết cô giáo không phải thích cậu, mà là bắt buộc phải thích cậu. Từ đó, Mạch Đông thử không mang đồ chơi, truyện tranh đến lớp nữa, không chia sẻ bánh kẹo với các bạn nữa, đúng như suy nghĩ, rất nhiều bạn không chơi với cậu nữa.

Lớn lên rồi Mạch Đông ngẫm lại mới thấy hồi đó mình nhạy cảm quá.

Cô giáo nói thế tuy vi phạm đạo đức nghề nghiệp, nhưng xét về tình thì cũng hiểu được. Giống như cậu đâu có hứng thú làm phiên dịch cho đội tranh biện, nhưng vì mục đích riêng nên mới nhận lời, đâu có nghĩa là cậu ghét mọi người trong đội.

Còn trẻ con tầm đó suy nghĩ đơn giản, ai vui tính, ai có đồ chơi hay thì chơi cùng, chứ mấy ai nghĩ đến chuyện "thích" hay "ghét" sâu xa đâu.

Nhưng không thể phủ nhận chuyện đó ảnh hưởng rất lớn đến Mạch Đông. Suốt một thời gian dài cậu luôn nghĩ người được yêu mến, ngưỡng mộ không phải là chính cậu, mà là cái mác "Mạch Đông" với đầy đủ những điều kiện tốt đẹp đi kèm, mà trên đời này thiếu gì "Mạch Đông" như thế.

Cậu không muốn đứng trước đám đông, ghét xã giao. Cậu biết mình có chút tâm bệnh, nhưng nghĩ nó cũng vô hại, sống thế này tránh được bao nhiêu phiền phức. Mạch Đông không còn mong chờ người khác yêu quý mình, cũng chẳng buồn bỏ công phân biệt thật giả. Lâu dần, cậu cũng quên béng mình có tâm bệnh đó.

Lời tỏ tình của Nghiêm Tự Minh đã đ.á.n. h thức vết thương lòng cũ kỹ ấy.

Mạch Đông cố gắng kiềm chế cảm xúc, nhưng trong thoáng chốc cậu vẫn nghĩ: Nghiêm Tự Minh nói thích mình, mình tin anh ấy, nhưng anh ấy sẽ thích mình bao lâu? Mắt đỏ hoe, ôm bó hồng cam nhạt trong lòng, hương hoa ngào ngạt ngọt ngào, xộc vào mũi toàn mùi vị của tình yêu.

Mạch Đông không muốn làm kẻ nhu nhược lo trước sợ sau nữa, cậu muốn đồng ý ngay lập tức.

Vì dù ngày mai có chia tay, thì hôm nay cậu vẫn muốn làm bạn trai của Nghiêm Tự Minh. Đúng vậy, suy nghĩ của Mạch Đông mâu thuẫn chan chát. Vừa nãy còn sợ được rồi mất thà không có còn hơn, giờ lại đổi ý cái rụp. Có lẽ cậu chính là một Mạch Đông hay thay đổi, lập trường không vững, chẳng hiểu nổi lòng mình như thế.

Nghiêm Tự Minh đứng dậy.

Anh bước tới trước mặt Mạch Đông, cúi người gỡ bó hoa Mạch Đông đang ôm c.h.ặ. t cứng ra đặt xuống ghế sô pha bên cạnh. Anh phải dùng chút sức vì Mạch Đông ôm c.h.ặ. t quá. Sau đó, anh nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay cậu: "Đi vệ sinh với anh nhé?"

Mạch Đông ngoan ngoãn như con rối, Nghiêm Tự Minh dắt đi đâu là đi đó.

Nhà vệ sinh của nhà hàng Tây cao cấp đúng là khác bọt, bước vào mà mùi thơm còn nồng nàn hơn cả mùi hoa hồng lúc nãy. Đâu đâu cũng sạch bong kin kít, gạch men lau chùi sáng bóng, không có tí mùi xú uế nào.

Hai người không vào buồng vệ sinh mà đứng ở khu vực bồn rửa tay rộng rãi bên ngoài. Nghiêm Tự Minh ép Mạch Đông dựa vào tường, dùng hai ngón tay nâng cằm cậu lên một cách dứt khoát, rồi cúi xuống hôn lên giọt nước mắt còn đọng nơi khóe mắt cậu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!