Editor: Yang Hy
Nhà hàng này chính là nơi họ định đi lần đầu tiên. Trên ứng dụng đ.á.n. h giá ẩm thực, cái tag đầu tiên đập vào mắt là "Dành cho cặp đôi hẹn hò". Hồi đó Mạch Đông đã kỳ vọng biết bao nhiêu, tiếc là kỳ vọng vỡ tan tành, báo hại cậu ốm một trận rõ nặng.
Cậu chưa từng nghĩ mình lại có cơ hội cùng Nghiêm Tự Minh quay lại nơi này.
Trong nhà hàng Tây vang lên tiếng nhạc du dương, lãng mạn. Mọi người nói chuyện với nhau đều giữ âm lượng ở mức lịch sự, vừa bước vào đã cảm thấy một luồng khí chất sang trọng khiến người ta vô thức muốn thẳng lưng ngay ngắn.
Hôm nay là tối chủ nhật, trong nhà hàng hình như ngoài hai người họ ra thì toàn là các cặp đôi. Trên mỗi bàn đều thắp nến lung linh, các cặp đôi nam nữ hoặc nam nam, nữ nữ ngồi đối diện nhau qua ánh nến.
Nhân viên phục vụ dẫn hai người vào, chu đáo hỏi: "Hai vị có muốn thắp nến tại bàn không ạ?"
Nghiêm Tự Minh cởi áo khoác đặt sang bên cạnh, đáp lại rất tự nhiên: "Có chứ, cảm ơn anh."
Cậu nhân viên hiểu ý ngay: "Vâng ạ, xin lỗi vì tôi hỏi thừa."
Nghiêm Tự Minh cười: "Không sao đâu."
Mạch Đông căng thẳng suốt cả quãng đường. Cậu thậm chí còn nghĩ, nếu Mạch Đông không muốn làm kẻ nhát gan nữa, thì tại sao cứ phải đợi Nghiêm Tự Minh tỏ tình? Tất nhiên, là một kẻ yêu thầm lâu năm, được người ta tỏ tình là mong ước lớn nhất rồi, nhưng thỉnh thoảng Mạch Đông cũng muốn được làm người nắm thế chủ động, tỏ tình trước một lần xem sao.
Suốt dọc đường được Nghiêm Tự Minh dắt tay, trong đầu cậu cứ lẩm nhẩm diễn tập lời thoại.
"Đàn anh, tuy anh biết tình cảm của em rồi, nhưng em vẫn muốn chính miệng nói với anh, em đã thích anh bốn năm rồi, vậy... anh có đồng ý làm bạn trai em không?"
"Đàn anh, em trước giờ nhát gan lắm, nhưng em không muốn nhát gan cả đời. Tuy nhiên... nếu anh không nhặt được nhật ký của em thì chắc em vẫn nhát gan mãi thôi, nhưng giờ khác rồi, em thích anh, em thích anh lâu lắm rồi."
Đủ loại kịch bản xoay mòng mòng trong đầu Mạch Đông. Cho đến khi ngồi đối diện Nghiêm Tự Minh, nhân viên phục vụ châm ngọn nến có hoa văn tinh xảo giữa hai người, ánh lửa hắt lên khuôn mặt Nghiêm Tự Minh khiến những đường nét trở nên lung linh huyền ảo, Mạch Đông há miệng định nói nhưng bao nhiêu lời lẽ lại nghẹn ứ ở cổ họng.
Nghiêm Tự Minh đưa thực đơn qua: "Gọi món trước đã."
Mạch Đông cúi đầu xem thực đơn, mắt dán vào những cái tên món ăn và hình ảnh đủ màu sắc nhưng chẳng có chữ nào lọt vào đầu, cậu chọn đại vài món rồi đưa lại thực đơn cho Nghiêm Tự Minh.
Trong lòng cậu vừa hoang mang vừa ngọt ngào, như có chú chim nhỏ đang nhảy nhót loạn xạ. Đầu óc lúc thì quay cuồng, lúc lại đờ đẫn, bỗng một tia sáng lóe lên, cậu chợt nghĩ, nếu Nghiêm Tự Minh đưa cậu đến đây để tỏ tình, vậy có phải ngay từ lần hẹn đầu tiên anh ấy đã có ý định này rồi không?
Nhân viên cầm thực đơn đi khuất, không gian trở về thế giới của hai người.
Bị ánh mắt nóng bỏng của Mạch Đông nhìn chằm chằm, Nghiêm Tự Minh dường như không nhịn được cười: "Em còn nhớ hồi mới nhập học cấp ba không?"
Anh đột nhiên nhắc chuyện này làm Mạch Đông trở tay không kịp, não bộ buộc phải lục lại ký ức. Nhập học cấp ba thì có gì nhỉ? Cũng chỉ là Nghiêm Tự Minh đại diện học sinh khối trên lên phát biểu, nói mấy lời khích lệ, chúc phúc đàn em các kiểu. Lúc đó Mạch Đông ngồi dưới, coi Nghiêm Tự Minh là mục tiêu phấn đấu học tập, tâm tư đơn thuần lắm, tuyệt đối không có ý nghĩ đen tối nào với anh cả.
Mạch Đông lắc đầu: "Sao thế ạ? Nhập học hình như đâu có chuyện gì, em biết anh là người đại diện phát biểu mà."
Nghiêm Tự Minh lại nói: "Anh là đại diện học sinh khối trên, thế còn đại diện tân sinh viên là ai?"
Mạch Đông đương nhiên không quên mình là đại diện tân sinh viên. Hồi đó cậu thi vào trường cấp ba với thành tích thủ khoa, đại diện tân sinh viên không phải cậu thì còn ai. Nhưng Mạch Đông chẳng thấy bài phát biểu của mình có gì đặc sắc, vì cậu không thích mấy hoạt động kiểu này, cũng lười viết bài, nên lên mạng copy paste đại một bài...
Nghiêm Tự Minh cười bất lực, nhìn cậu như nhìn đứa ngốc: "Mạch Đông, bài phát biểu em copy trên mạng đó là do anh viết."
Mạch Đông ngồi bật dậy như lò xo: "Hả?!"
Trời đất ơi!
Mạch Đông chỉ muốn tìm cái lỗ nào chui xuống trốn ngay lập tức, tiếc là không khí nhà hàng Tây này quá trang trọng, ai nấy đều nghiêm chỉnh, cộng thêm bộ vest lịch sự trên người, cậu không thể làm hành động mất mặt như thế được.
Tai và má cậu đỏ bừng lên: "Thật ạ? Em... xin lỗi, em thật sự không biết, tại em lười viết nên copy đại thôi, sao lại trùng hợp thế được! Hồi đó em đưa cô chủ nhiệm xem, cô còn khen viết hay lắm... mà lúc phát biểu cũng suôn sẻ, hình như không ai phát hiện ra."
Nghiêm Tự Minh cười tiếp lời: "Đó là bài anh viết hồi làm đại diện tân sinh viên năm lớp 10, cô chủ nhiệm bảo hay nên đòi đăng báo giúp, anh cũng chẳng để ý. Một năm trôi qua mọi người quên hết rồi. Nếu lúc copy paste em chịu khó nhìn kỹ một chút thì chắc sẽ thấy tên tác giả bên dưới là anh đấy."
Mạch Đông chắp tay, nhắm mắt cầu khẩn: "Em sai rồi, tha lỗi cho em đi! Em thề không cố ý đạo văn của anh đâu!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!