Chương 17: (Vô Đề)

Editor: Yang Hy

Đỗ Xuyên chỉ thiếu nước dùng nhục hình để ép cung Mạch Đông xem cái cô gái tồi kia rốt cuộc là ai, quen ở đâu.

Đầu óc Mạch Đông giờ như nồi cháo hổ lốn. Bên trái cháo đang sôi sùng sục, reo hò ầm ĩ: "Tối nay Nghiêm Tự Minh tỏ tình! Tối nay Nghiêm Tự Minh tỏ tình!" Bên phải cháo vón cục, xoắn xuýt vào nhau: "Nghiêm Tự Minh nói thế là ý gì? Tối nay là tối nào? Tối hôm nay á? Hay một tối nào đó?" Ở giữa cháo nguội ngắt, im lìm bất động: "Tôi là ai? Tôi đang ở đâu?"

Đỗ Xuyên hỏi gì cậu đáp nấy, mất hết khả năng tư duy.

Đỗ Xuyên: "Quen nhau ở đâu, quen qua mạng hả?"

Mạch Đông lắc đầu: "Bạn học cấp ba."

Đỗ Xuyên giận tím mặt: "Cấp ba cậu đã thích người ta rồi á?"

Mạch Đông gật đầu cái rụp, mặt mũi đáng thương.

Đỗ Xuyên thở dài thườn thượt: "Cái cô đấy cũng học Đại học Nam Kinh à? Hai người hẹn nhau cùng thi vào đây sao?"

Mạch Đông lắc đầu: "Không, anh ấy hơn tôi một khóa, tôi... tôi tự thi vào đây."

Đỗ Xuyên càng điên tiết: "Nói hay gớm nhỉ! Không phải vì cái cô đấy thì cậu thi vào đây làm cái quái gì?! Tức ch, ết tôi rồi, đường đường là học sinh giỏi con nhà giàu, thế quái nào lại là cái đứa lụy tình thế này hả trời!"

Mạch Đông lí nhí: "Đâu có... Đại học Nam Kinh tốt mà, tôi vẫn học hành chăm chỉ đấy thôi..."

Đỗ Xuyên: "Đừng có cãi! Khai thật đi, cậu cúng cho cái cô đấy bao nhiêu tiền rồi!"

Mạch Đông im re, Đỗ Xuyên trợn mắt: "Mấy chục ngàn tệ á??!"

Mạch Đông vội xua tay: "Không không, chỉ... chưa đến một ngàn tệ đâu, tầm... ừm, hơn sáu trăm thôi."

Đỗ Xuyên thở phào: "Thế còn may, chưa đến mức hết t.h.u.ố. c chữa."

Ký túc xá đang họp hội nghị bàn tròn, ba ông thần nhìn Mạch Đông như thẩm vấn tội phạm.

Ngô T. ử Mặc, một thiếu gia nhà giàu khác, lên tiếng đầy triết lý: "Nhưng mà chuyện này không thể chỉ nhìn một phía xem Mạch chi bao nhiêu. Mạch này, thế người ta chi cho cậu bao nhiêu?"

Lúc nhận được cuốn sổ kia, Mạch Đông đã lén lên Taobao check giá, trong lòng sướng âm ỉ, cuốn sổ hơn sáu mươi tệ, cậu còn chẳng nỡ mua cho mình nữa là! Cậu không dám nói sáu mươi, làm tròn lên cho oai: "Hơn một trăm tệ."

Ngô T. ử Mặc thở dài ngao ngán: "Mạch ơi là Mạch, cậu nói dối dở tệ, mắt đảo như rang lạc thế kia thì ai tin! Nói thật đi!"

Mạch Đông: "Sáu mươi tám tệ."

Đỗ Xuyên cười sặc sụa: "Được, nhớ đến cả số lẻ cơ đấy, phục cậu thật."

Mạch Đông sực nhớ ra, vội giơ tay phát biểu: "Ờm... anh ấy, anh ấy còn mua cho tôi một cốc trà sữa với ba cái kẹo m*t nữa."

Không nói thì thôi, nói ra cả phòng cười như điên.

Đỗ Xuyên giơ ngón cái lên: "Vãi chưởng anh Mạch ạ! Đỉnh của ch. óp! Đời cậu lên hương rồi, có người mua hẳn trà sữa với kẹo m*t cho cơ đấy!"

Mạch Đông biết thừa cậu ta đang mỉa mai, định giải thích nhưng lại sợ nói sai, làm mọi người nghĩ xấu về Nghiêm Tự Minh nên đành im miệng.

Đỗ Xuyên dứt khoát: "Đưa điện thoại đây, hôm nay tôi phải tận mắt nhìn cậu xóa cái cô đấy đi mới yên tâm."

Mạch Đông đời nào chịu: "Không được... mọi người hiểu lầm rồi, bọn tôi... ừm, tuy anh ấy không tiêu nhiều tiền cho tôi, nhưng mà... tóm lại là bọn tôi tốt lắm, anh ấy chăm sóc tôi lắm, với cả vốn dĩ là tôi yêu đơn phương người ta mà, mắc mớ gì người ta phải tiêu tiền cho tôi?"

Đỗ Xuyên cười gằn: "Cậu có tin tôi bóp cổ cậu không?"

Mạch Đông ôm c.h.ặ. t điện thoại: "Không!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!