Chương 16: (Vô Đề)

Editor: Yang Hy

Cơm thịt nướng thơm nức mũi.

Dù vậy, Mạch Đông vẫn không muốn nụ hôn đầu đời lại nồng nặc mùi thịt nướng. Hơn nữa, cậu cũng chẳng rõ việc hai người hôn nhau lúc này có hợp lý không. Chẳng lẽ họ đang yêu nhau rồi à? Không đời nào, chuyện trọng đại thế mà Mạch Đông lại không biết thì quá vô lý.

Mạch Đông vội vàng né tránh, vừa thấy nụ hôn đầu đời không thể qua loa thế được, lại vừa tiếc hùi hụi vì bỏ lỡ cơ hội hôn Nghiêm Tự Minh. Nguyên tắc của cậu cứ lúc có lúc không, lúc thì tự nhủ dù thích anh đến mấy cũng phải giữ giá, lúc lại nghĩ vì anh mà vứt hết liêm sỉ cũng chẳng sao.

Nghiêm Tự Minh chẳng hề nản lòng vì bị né tránh, anh lùi lại một chút, đẩy cuốn nhật ký trên bàn về phía cậu, ngón tay gõ nhẹ lên một trang giấy: "Đọc đoạn này xem."

Mạch Đông ghé mắt nhìn, đoạn Nghiêm Tự Minh chỉ vào viết thế này:

Hôm nay nằm mơ lạ lắm, mơ thấy hồi cấp ba đi trại hè với anh ấy, mình làm phụ trách khối 11, anh ấy phụ trách khối 12, hai đứa cùng đến chỗ giáo viên họp. Tỉnh dậy mà tức anh ách, trời ơi Mạch Đông ơi, mơ thôi mà cũng hèn thế, chỉ dám họp chung thôi à! Hôn đi chứ! Đè anh ấy ra mà hôn đi chứ!

Đầu Mạch Đông bốc khói nghi ngút, cậu hoàn toàn không nhớ mình từng viết cái thứ đen tối này, viết từ bao giờ thế nhỉ? Cậu giải thích một cách yếu ớt: "Em... em viết lung tung đấy."

Nghiêm Tự Minh "ồ" một tiếng đầy tiếc nuối: "Làm anh cứ tưởng em muốn hôn anh thật."

Mạch Đông gật đầu như bổ củi: "Ấy, muốn chứ ạ."

Nghiêm Tự Minh bật cười: "Trêu em đấy, mau ăn đi."

Mạch Đông vừa nhai cơm vừa lơ đễnh nghĩ, sao lại thành trêu mình rồi? Thế nếu ban nãy mình không tránh thì có được hôn thật không?

Nghiêm Tự Minh mang theo laptop, cả buổi chiều hai người ngồi trong phòng sinh hoạt, việc ai nấy làm.

Mạch Đông cứ lẩm bẩm trong miệng, lúc tiếng Đức lúc tiếng Trung. Cậu có thói quen xấu là cứ suy nghĩ là lại c.ắ. n b. út trong vô thức. Nghiêm Tự Minh để ý thấy, nhắc mấy lần mà cậu vẫn chứng nào tật nấy, thói quen bao năm đâu dễ bỏ. Hết cách, anh đành đứng dậy ra siêu thị mua mấy cái kẹo m*t nhét vào miệng Mạch Đông.

Mạch Đông ngậm kẹo ngọt lịm, lí nhí: "Làm gì thế... em sẽ cố sửa mà, cần gì phải ăn kẹo m*t, anh dỗ trẻ con đấy à?"

Nghiêm Tự Minh vừa gõ phím vừa gật đầu: "Chẳng phải em nhỏ hơn anh sao?"

Mạch Đông hừ hừ hai tiếng, chuyển từ c.ắ. n b. út sang c.ắ. n que kẹo.

Buổi chiều trong phòng sinh hoạt cũng có người khác. Cô bạn kết bạn WeChat với Mạch Đông đầu tiên có tên tiếng Trung là "Lý Thắng Nam". Tên thật của cô ấy thì tao nhã, chả hiểu sao lại đặt cái tên tiếng Trung "đậm đà bản sắc" thế này. Giờ nghỉ giải lao, Lý Thắng Nam lại gần Mạch Đông tám chuyện, bảo bạn trai cậu bám người thế, cuối tuần cũng phải dính lấy nhau à.

Mạch Đông lén nhìn Nghiêm Tự Minh, thầm cảm tạ trời đất vì anh không hiểu tiếng Đức. Ban đầu cậu định giải thích anh không phải bạn trai mình, nhưng mọi người cứ khăng khăng thế, cộng thêm chút ý đồ riêng, cậu nghĩ đằng nào anh cũng không hiểu, thôi kệ đi.

Mạch Đông nói nhỏ: "Thật ra anh ấy cũng bận lắm, không phải ngày nào cũng ở bên cạnh tôi đâu."

Lý Thắng Nam nheo mắt cười: "Mạch à, hai người đẹp đôi lắm, quen nhau thế nào vậy?"

Mạch Đông ngẫm nghĩ, thật ra hai người quen nhau từ lúc Nghiêm Tự Minh nhặt được nhật ký của cậu. Còn vụ đại hội thể thao hồi cấp ba tuy anh có giúp cậu nhưng lúc đó anh đâu biết cậu là ai. Thế là cậu thành thật kể: "Tại vì... anh ấy nhặt được nhật ký của tôi, biết hết bí mật của tôi luôn."

Mắt Lý Thắng Nam sáng rực lên: "Trời ơi, tình tiết lãng mạn bất ngờ như phim vậy! Mạch ơi, phim điện ảnh tôi xem còn chưa có đoạn nào hay thế này! Hai người đúng là trời sinh một cặp, không thì sao Chúa lại ban phước lành như thế chứ?"

Cô nàng nói chuyện khoa trương quá, Mạch Đông vốn đã chột dạ vì bịa chuyện quan hệ của hai người, giờ bị tâng bốc lên tận mây xanh càng thấy tội lỗi. Cậu chỉ biết cười trừ, không gật đầu cũng chẳng lắc đầu.

Mạch Đông chưa kịp nói gì thì bỗng nghe thấy tiếng chị Gú gồ dịch vang lên từ phía Nghiêm Tự Minh, một câu tiếng Đức rõ mồn một: "Anh và em ấy là bạn học cấp ba, chúng tôi quen nhau từ hồi đó."

?!

Bác sĩ Mạch trợn tròn mắt kinh hãi, từ từ quay đầu lại, thấy Nghiêm Tự Minh nhướng mày, lắc lắc cái điện thoại trước mặt cậu, trên màn hình hiện rõ phần mềm dịch trực tiếp.

Hả?! Sao cậu lại quên mất thời đại công nghệ 4.0, muốn hiểu giao tiếp cơ bản tiếng nước ngoài dễ như ăn kẹo! Dịch trực tiếp! Mạch Đông tối sầm mặt mũi, lúc nãy liếc qua màn hình điện thoại anh, cậu thấy rõ mồn một hai chữ tiếng Trung: "Bạn trai".

Cậu cuống quýt giải thích nhỏ: "Ơ... cậu ấy... cậu ấy cứ khăng khăng anh là bạn trai em, em giải thích rồi, giải thích bao nhiêu lần rồi mà cậu ấy không tin, nên lần này em mới lười giải thích nữa."

Lý Thắng Nam không hiểu tiếng Trung tua nhanh như gió của Mạch Đông, thấy Nghiêm Tự Minh bắt chuyện thì hào hứng ra mặt: "Ồ? Vậy là anh nhặt được nhật ký của Mạch hồi cấp ba hả? Trong đó có bí mật gì thế? Tất nhiên nếu không tiện thì anh không cần nói đâu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!