Chương 11: (Vô Đề)

Editor: Yang Hy

Lốp dự phòng.

Mạch Đông đương nhiên hiểu từ này nghĩa là gì. Sau màn tra khảo của mấy đứa bạn cùng phòng, cả lũ phán xanh rờn là người Mạch Đông thích đang coi cậu như lốp dự phòng. Đã thế còn chất vấn xem cậu có "simp lỏ" cung phụng tiền bạc cho người ta không, Mạch Đông thề sống thề ch. ết là một xu cũng chưa chi, lúc đó mới được tha.

Cuối cùng Đỗ Xuyên còn ra sức khuyên nhủ: "Trên đời thiếu gì người, cậu dính lấy cô ta là vì chưa có được thôi, không phải có câu hát 'Thứ không có được luôn làm ta xao động' à? Đừng có treo cổ trên một cái cây cong queo thế. Điều kiện của cậu có tệ đâu, thậm chí là ngon nghẻ phết, nhà có điều kiện, học giỏi, mặt mũi sáng sủa, kiếm một người thích mình có phải tốt hơn không?"

Mạch Đông ôm mặt ngồi trước cuốn nhật ký, lòng đầy phiền muộn.

Một mặt thấy bạn nói cũng có lý, nếu đối phương cứ lúc gần lúc xa thì chứng tỏ họ chưa đủ thích mình. Nhưng nghĩ lại vụ hiểu lầm Nghiêm Tự Minh là trai tồi lần trước, Mạch Đông lại thấy mình đoán già đoán non chả đáng tin tí nào. Lần trước đã thề với lòng là không được tự diễn biến tâm lý nữa rồi mà. Nghĩ mãi không ra, bác sĩ Mạch lại cầm b. út viết nhật ký.

Ngày 13 tháng 11 năm 2023, trời nắng.

Anh ấy có coi mình là lốp dự phòng không? Tuy Đỗ Xuyên nói nghe thuyết phục lắm, nếu là chuyện của người khác chắc mình cũng gật gù đồng ý đấy, nhưng chuyện rơi vào đầu mình thì mình vẫn muốn tin anh ấy theo cảm tính hơn. Lần trước đã hiểu lầm anh ấy một lần rồi, để anh ấy chịu tiếng oan trong lòng mình, lần này mà hiểu lầm nữa thì quá đáng lắm!

Nhưng rốt cuộc tại sao anh ấy lại thu hồi tin nhắn?

Mình hiểu động cơ của việc thu hồi. Nếu là mình, thỉnh thoảng không kìm được lòng mà lỡ lời nói mấy câu vượt quá giới hạn, mình cũng sẽ thu hồi ngay lập tức, cầu mong anh ấy chưa kịp đọc, để tránh cho hai đứa rơi vào tình huống khó xử. Nhưng rõ ràng là anh ấy nói gì với mình chẳng được, anh ấy biết thừa mình thích anh ấy rồi mà.

Cơ mà vẫn có chuyện vui!

Mai cuối cùng cũng được đi ăn bù rồi! Lần này chắc không xảy ra sự cố gì nữa đâu nhỉ. Nghe bảo hạ thấp kỳ vọng thì mọi việc sẽ suôn sẻ, biết là chả có căn cứ khoa học nào đâu nhưng cứ tin đại đi, mình đã cố gắng hạ thấp kỳ vọng hết mức có thể rồi.

Anh ấy bận rộn lắm, lỡ có bùng kèo phút ch. ót cũng không sao, cùng lắm thì để lần sau.

Tự an ủi mình xong, Mạch Đông gấp nhật ký lại.

Thứ ba là ngày Mạch Đông nhiều tiết nhất, học kín mít từ sáng đến tối, bốn ca liên tục.

Tan học xong chỉ còn tiếng rưỡi là đến giờ hẹn, cậu vội vàng chạy về ký túc xá thay đồ. Mấy hôm trước cậu mới nhận được vài bộ quần áo mới, dù không muốn thừa nhận nhưng đúng là cậu mua để đi ăn với Nghiêm Tự Minh.

Mạch Đông không cao lắm nên nổi m.á. u hư vinh lót thêm cái miếng độn giày, đúng kiểu nhà lầu xây trên đất bằng. Đang mét bảy tư vọt lên mét tám, cái "sự dậy thì lần hai" này nhanh và mạnh quá làm Mạch Đông hết hồn, vội vàng rút miếng độn ra, thay bằng cái loại ba phân thôi.

Ừm, mét bảy tư lên mét bảy bảy, hình như cao hơn tí trông dáng cũng đẹp hơn thật.

Cậu đang lúi húi trước gương ngắm nghía, cứ tưởng mấy đứa bạn cùng phòng đang bận việc riêng không để ý, ai ngờ quay đầu lại thấy ba đôi mắt đang nhìn mình cười tủm tỉm.

Đỗ Xuyên mở bát: "Ái chà, lốp dự phòng sắp ra trận à?"

Ngô T. ử Mặc thở dài: "Nói rát cả họng mà vẫn như nước đổ lá khoai, quyết tâm đi làm simp lỏ đến cùng hả?"

Đứa bạn còn lại tên Lưu Hà Vĩ, bình thường ít nói, mọt sách đeo kính cận, chuyên mượn vở Mạch Đông, thế mà hôm nay cũng nghiêm túc hỏi: "Mạch này, tối nay cậu bao à?"

Mạch Đông chột dạ nhưng vẫn chối: "Không phải... thật sự không phải, tôi đi ăn với Nghiêm Tự Minh. Hôm trước hẹn rồi mà tôi ốm nên cho anh ấy leo cây đấy."

Đỗ Xuyên không tin, cười khẩy: "Hứ, đi ăn với Nghiêm Tự Minh mà phải mặc quần áo mới, lại còn lót miếng độn giày à?"

Mạch Đông chỉ muốn bịt mặt lại, sao mấy đứa này soi kỹ thế, đến cái miếng độn giày cũng thấy! Còn tí riêng tư nào không vậy trời. Cậu mếu máo giải thích: "Tôi... tôi có gánh nặng thần tượng không được à? Nghiêm Tự Minh cao thế, tôi cũng có chút hư vinh chứ bộ."

Cả ba đồng thanh: "Không tin."

Mạch Đông cãi không lại, đành mặc kệ, mặc xong quần áo giày dép, cậu quay sang soi cái đầu.

Tóc Mạch Đông cắt kiểu layer mái thưa rất bình thường.

Thật ra cậu có biết gì về thời trang đâu, ra tiệm cắt tóc nghe anh thợ bảo giờ 10 thằng đẹp trai thì 9 thằng để kiểu này. Mạch Đông định từ chối vì sợ đụng hàng nhan nhản, ai ngờ anh thợ buột miệng: "Học Đại học Nam Kinh à? Trường em có cậu hotboy tên Nghiêm Tự Minh đúng không? Mấy đứa con trai trường em toàn qua đây đòi cắt kiểu tóc giống cậu ta, chính là kiểu layer mái thưa này này."

Thế là Mạch Đông gật đầu cái rụp: "Cắt cho em kiểu đó."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!