Editor: Yang Hy
Trận cảm này của Mạch Đông dai dẳng kinh khủng, phải mất nửa tháng trời mới khỏi hẳn.
Hai ngày đầu sốt li bì, sau khi cắt sốt thì chuyển sang giai đoạn triệu chứng cảm cúm dài lê thê: ngày nào cũng ch. óng mặt, nghẹt mũi, mà phiền nhất là ho, ho sù sụ suốt nửa tháng mới dứt.
Trong nửa tháng này, Mạch Đông vẫn luôn đau đáu về bữa cơm lỡ dở hôm nọ, cứ chờ Nghiêm Tự Minh chủ động đề nghị đi ăn bù. Nhưng Nghiêm Tự Minh cứ như quên béng mất rồi, mà cũng phải thôi, với anh thì đây chỉ là chuyện cỏn con, quên là bình thường, đâu có ai như Mạch Đông mong ngóng cả tuần trời.
Mạch Đông cứ sốt ruột một mình, muốn chủ động nhắc lại sợ làm phiền người ta.
Dạo gần đây Mạch Đông cũng ít gặp Nghiêm Tự Minh, tân sinh viên nhập học đã được hai tháng rồi. Tuần trước hội sinh viên trường vừa thay đổi nhân sự, đám lính mới vào làm mấy việc vặt vãnh, còn các anh chị năm hai, năm ba thì thăng chức hết. Nghiêm Tự Minh đắc cử chức Chủ tịch hội sinh viên nhiệm kỳ mới.
Đương nhiên là anh bận rộn hơn trước nhiều, bài vở năm ba cũng nặng, lại còn phải lo việc hội, rồi thực tập nữa. Tuy là chuyện của nửa năm sau, nhưng nhiều sinh viên có "cửa" đã lo tìm chỗ thực tập từ bây giờ rồi.
Mạch Đông không dám làm phiền anh, cứ nhịn mãi cho đến tháng 11, trời đã trở lạnh hẳn, gần trường mới mở một quán lẩu. Đỗ Xuyên canh me săn được cái voucher 50 tệ giá 9.9 tệ, về khoe ầm ĩ cả phòng. Mạch Đông mới nảy ra ý tưởng, chủ động nhắn tin cho Nghiêm Tự Minh.
Mạch: Đàn anh ơi, gần trường mới mở quán lẩu, em lỡ tay săn được cái voucher, không dùng thì phí quá, anh có muốn đi ăn lẩu không ạ?
Cậu nhắn lúc chập tối, vừa ăn cơm xong, Nghiêm Tự Minh không trả lời.
Mạch Đông ôm điện thoại chờ tin nhắn, lòng như lửa đốt.
Lúc ăn tối hai người còn chạm mặt ở căng tin, Nghiêm Tự Minh đang ngồi ăn cơm niêu với một cậu bạn nam. Cậu bạn kia Mạch Đông chưa gặp bao giờ, đoán chắc là lính mới của hội sinh viên. Với trình độ "stalker" thượng thừa của Mạch Đông thì bạn bè thân thiết của Nghiêm Tự Minh cậu nhớ mặt hết. Cậu bạn kia cười rất tươi, chủ yếu là cậu ta nói, Nghiêm Tự Minh thi thoảng mỉm cười đáp lại.
Mạch Đông mất hết can đảm chào hỏi, lủi thủi đi lướt qua hai người.
Nghiêm Tự Minh cũng không thấy Mạch Đông, anh đang chăm chú nghe cậu bạn kia nói chuyện.
Trước đây thấy Nghiêm Tự Minh đi cùng bạn nam khác Mạch Đông không ghen đâu, nhưng từ lúc nghi ngờ anh là gay, bất kể đi cùng nam hay nữ, Mạch Đông đều theo bản năng gán ghép họ với anh, rồi so sánh xem có đẹp đôi không.
Mạch Đông biết làm thế là kém lịch sự, nhưng cậu không nhịn được.
Cậu bạn kia trông rất sáng sủa, cười lên nhìn rất duyên, khiến Mạch Đông liên tưởng ngay đến mấy chú cún con vui vẻ đang hot trên mạng. Cậu ta là gay, Mạch Đông nhìn cái là biết ngay, ánh mắt nhìn Nghiêm Tự Minh vừa tự tin vừa sáng rực.
Mạch Đông buộc phải so sánh bản thân với cậu ta, rồi thấy mình thua kém đủ đường.
Tay cầm điện thoại buông lỏng, cậu nghĩ có khi nào Nghiêm Tự Minh không muốn trả lời tin nhắn của cậu nữa, vì bên cạnh anh đã xuất hiện một người theo đuổi xuất sắc hơn rồi. Giờ cậu mới hối hận hồi đó không cố sống cố ch. ết vào hội sinh viên, biết đâu giờ người ngồi cạnh anh lại là cậu.
Mãi đến tối mịt, tin nhắn của Nghiêm Tự Minh mới lững thững bay đến.
Nghiêm Tự Minh: Quán này à?
Nghiêm Tự Minh: [Link]
Mạch: Dạ, anh có muốn đi ăn không ạ?
Nghiêm Tự Minh: Nghe bảo cũng được đấy.
Mạch Đông đoán già đoán non, chẳng lẽ có người khác cũng rủ anh đi ăn quán này rồi à? Nên anh mới biết vị cũng được? Là cái cậu nam gặp ở căng tin tối nay sao? Mạch Đông do dự mãi, không biết rep sao, lại bắt đầu xóa xóa sửa sửa trong khung chat.
Lúc thì "Thế anh có muốn đi ăn với em không", lúc thì "A, anh ăn rồi ạ", lúc lại "Thôi vậy, tiếc quá". Đang lúc cậu còn phân vân, Nghiêm Tự Minh lại nhắn tiếp.
Nghiêm Tự Minh: Nay vừa nghe bạn nhắc tới, bảo ăn ngon lắm, đang tính rủ em đi cùng đây.
Bao nhiêu do dự với suy diễn linh tinh của Mạch Đông bay biến sạch trơn trong nháy mắt. Cậu lập tức tự kiểm điểm, trời ơi Mạch Đông, mày là cái đồ não yêu đương à? Sao Nghiêm Tự Minh nói gì mày cũng tin sái cổ thế, vừa mới buồn bã ủ ê xong, người ta nói một câu là lại hớn hở ngay được.
Mạch Đông chịu thua chính mình, vui vẻ nhắn lại: Thật ạ? Trùng hợp quá đi!
Nghiêm Tự Minh: Thật mà. Tối mai nhé?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!