Đương nhiên điều Cung Ngũ lo lắng là dư thừa, thợ làm tóc cắt xong, tháo bỏ chiếc khăn choàng cắt tóc xuống, Cung Ngũ soi mình trong gương, thở phào nhẹ nhõm.
Thợ làm tóc rất hài lòng, đây chính là kết quả của kiểu tóc hắn thiết kế riêng cho cô. Tóc mái chéo để lộ ra nửa vầng trán cao, vành tai trắng trẻo như ẩn như hiện, đuôi tóc hơi cụp làm nổi bật lên khuôn mặt nhỏ nhẳn cùng những ưu điểm trên khuôn mặt Cung Ngũ, khí chất cả người cũng lập tức thay đổi, khoan khoái thoát tục hẳn.
Cung Ngũ gật đầu, khá đẹp, dù sao cũng là cắt tóc miễn phí mà.
Cung Ngũ không có nhiều tình cảm với Cung gia, cô mới chỉ đến đây hai tháng. Tuy Cung gia đã bỏ ra một khoản tiền lớn để đón cô về, nhưng Cung Ngũ cảm thấy chẳng có ai để ý đến cô cả.
Nhưng từ sau tối qua, tình cảm của Cung Ngũ đối với Cung Tứ đã tăng lên vòn vọt. Dù sao thì vào lúc cô sợ hãi nhất, chỉ có Cung Tứ đứng ra che chở cho cô.
Cô về phòng thay quần áo. Người trong Cung gia rất keo kiệt về tình cảm, nhưng tiền mua quần áo thì lại rất chịu chi. Tủ quần áo trong phòng cô đầy ắp, nghe cô giúp việc phụ trách giặt khô nói đó đều là hàng hiệu, một món thôi cũng phải một hai vạn tệ.
Cung Ngũ không tin tí nào.
Cung gia cực kỳ biết cách khoe mẽ, nhưng họ cho rằng để cô giúp việc nói vậy thì cô tin sao? Còn lâu!
Hơn nữa cô cần gì phải băn khoăn với đống quần áo đẹp đẽ miễn phí này chứ?
Cung Ngũ đến bệnh viện, kết quả lại gặp Bộ Sinh trong phòng bệnh.
Cung Ngũ đen mặt giải thích, "Thợ làm tóc của Cung gia cắt tóc mới cho tôi. Tôi không ngủ được nên đến đây thăm anh Tư."
Bộ Sinh cười: "Đẹp lắm, rất hợp với em."
"Tôi cũng thấy đẹp." Cung Ngũ đưa tay vuốt tóc, ngồi xuống bên cạnh Cung Tứ, "Anh Tư, anh đã thấy khá hơn chưa?"
Cung Tứ gật đầu, "Anh đỡ nhiều rồi, em đừng lo."
Cung Ngũ chống má cười, "Anh Tư, nếu không có anh thì người nằm đây bây giờ là em rồi."
Cung Tứ cười, "Em đừng nói vậy, anh là anh trai của em mà."
Khi ở Cung gia, hai người không nói chuyện nhiều với nhau. Qua lời của Cung Ngôn Giang, Cung Tứ biết được cô gái nhỏ được đón về là em gái cùng cha cùng mẹ với mình. Người khác đều phớt lờ sự tồn tại của cô, ai làm việc nấy, nhưng anh lại không tự chủ được dõi theo cô.
Cô bị ba giáo huấn.
Thầy giáo dạy lễ nghi phàn nàn về cô.
Cô lén trốn ra ngoài chơi.
Anh đều biết, cố gắng hết sức mình để giúp cô, trong lòng có một giọng nói luôn luôn nhắc nhở anh, đây là em gái ruột của mình
Hôm nay anh nằm ở đây, nhìn thấy Cung Ngũ không bị tổn thương gì, trong lòng Cung Tứ cảm thấy may mắn, may là lúc đó anh đã đứng ra kịp thời.
Cung Ngũ ngồi xuống, tay chống vào má nhìn Cung Tứ, cười híp mắt, thì ra cảm giác có một người bảo vệ mình là như vậy thật là tốt.
Đương nhiên, vẫn không thể sánh bằng với cảm giác tiền mang lại cho cô!
Cung Tứ hỏi: "Hôm nay em không học lớp lễ nghi à?"
Cung Ngũ bắt tréo chân, rảnh rỗi rung đùi: "Ai muốn học cái lớp học chán ngắt đó chứ? Phiền chết đi được ấy! Con người sống cả một đời, bị người ta bắt nạt thì thôi đi, sao còn tự làm khó bản thân mình?" Nói xong, cô trợn mắt lườm không xinh đẹp chút nào.
Bộ Sinh ngồi đối diện, nhìn cô cười, "Em nói cũng đúng."
Sắc mặt Cung Tứ vẫn còn hơi tái, thuốc tê đã hết, ngón tay hơi đau, anh cử động cánh tay.
"Tiểu Ngũ, vừa rồi ngài Bộ đã nói chuyện với anh rồi. Em đừng lo lắng quá! Chỗ anh vẫn còn ít tiền, tuy không nhiều lắm nhưng cũng bù thêm được chút ít cho em..."
Cung Ngũ ngừng rung đùi, buồn bực hỏi: "Anh Tư, anh có biết người đến đòi tiền không? Em muốn đến đó hỏi xem sao. Ức hiếp người quá đáng mà!."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!