Khóe miệng Cung Ngũ co rút, cô nói với Bộ Sinh: "Bộ Sinh, anh muốn ăn đòn mà!"
Nhạc Mỹ Giảo lạnh lùng tiếp lời: "Cậu ta không chỉ muốn ăn đòn mà còn có bệnh."
Cung Ngũ lén lút nhìn Nhạc Mỹ Giảo, quyết định tặng cho mẹ cô một like. Bộ Sinh đúng là có bệnh, anh có bệnh thích vung tiền qua cửa sổ. Bệnh này nghiêm trọng hơn các bệnh khác, phải chữa trị.
Bộ Sinh cười hưởng ứng: "Đúng rồi. Tôi có bệnh, cho nên vẫn đang phải chữa trị. Đáng tiếc, còn một vị thuốc khó cầu, có tiền cũng không mua được."
"Có phải là xảy ra chuyện gì tôi không biết hay không?" Cung Ngũ bất ngờ hỏi một câu, nhìn Nhạc Mỹ Giảo rồi lại nhìn Bộ Sinh.
Nhạc Mỹ Giảo nhìn Cung Ngũ, "Sao tự dưng con lại hỏi câu này?"
Bộ Sinh nhướng mày. Cung Ngũ nhìn Nhạc Mỹ Giảo rồi lại nhìn anh. Cô nằm bò trên ghế: "Mẹ, có phải giống như trong phim, Bộ Sinh bị bệnh, không nói cho con biết không?"
Bộ Sinh bật cười, "Chị Nhạc đang chửi tôi đó, Tiểu Ngũ không nghe ra sao?" Anh buông tay, nói: "Có vẻ chị Nhạc rất không hài lòng với tôi."
Cung Ngũ lắc người, thuận miệng nói: "Cho nên anh phải có gắng lên. Mẹ tôi không hài lòng về anh, tôi cũng sẽ không thích anh đâu."
Nhạc Mỹ Giảo liếc nhìn Bộ Sinh, nhíu chặt đôi lông mày thanh tú, không nói câu gì.
Bộ Sinh ngước mắt nhìn bà rồi quay sang nhìn Cung Ngũ: "Tiểu Ngũ nhập học, tôi đưa em đi."
"Không cần đâu." Cung Ngũ ngẩng đầu lên nói: "Anh Tư nói sẽ đưa tôi đi rồi."
Bộ Sinh khẽ cười: "Tôi đưa em đi. Anh Tư của em mới vào công ty, đừng để cậu ấy xin nghỉ quá nhiều. Những đồng nghiệp khác trong công ty sẽ nói cậu ấy ra vẻ ta đây cậy là công ty nhà mình."
Cung Ngũ suy nghĩ thấy cũng đúng liền gật đầu: "Thế cũng được."
Nhạc Mỹ Giảo không lên tiếng, chỉ đi đến ngồi vào bàn làm việc. Cung Ngũ ngồi trên ghế, ra sức nhích mông về phía trước: "Mẹ, con có thể đổi chuyên ngành khác được không? Khoa lịch sử, mẹ thấy thế nào?"
"Con học lịch sử xong ra trường làm gì? Đầu óc và tính cách con thích hợp làm khảo cổ hay là thế nào?" Nhạc Mỹ Giảo phản đối, "Nếu như con đến vì chuyện này thì đừng nghĩ nữa. Con cho rằng con vào được trường này dễ thế à?"
Cung Ngũ bị mắng, cúi gằm mặt: "Ôi trời, không được thì thôi đi! Con chỉ nói thế thôi, mẹ đừng nổi nóng!"
Cô vội vàng đứng dậy, chạy ra ngoài tìm cốc giấy rót nước.
Trong phòng chỉ còn lại Nhạc Mỹ Giảo và Bộ Sinh, Nhạc Mỹ Giảo thở dài một hơi, Bộ Sinh ngồi xuống gần bên cửa sổ, nhìn bà cười nói: "Con gái không dễ dạy đúng không?"
"Sớm biết nuôi con khó như vậy, ban đầu tôi không nên giữ con bé lại, đưa con bé đến nhà họ Cung có lẽ sẽ tốt hơn cho nó."
Bà không có nhiều thời gian dạy dỗ Cung Ngũ. Bà không muốn con gái mình kém con nhà khác. Nhưng bà muốn kiếm tiền thì phải hy sinh thời gian. Tiền phí ly hôn nhà họ Cung cho bà cũng sẽ có ngày tiêu hết, bà chỉ có thể không ngừng kiếm tiền mới có thể duy trì chất lượng cuộc sống bình thường của hai mẹ con. Tiền trong tay Nhạc Mỹ Giảo trong mắt người khác đoán chừng đủ để ăn sung mặc sướng, nhưng với bà căn bản không đủ, bao nhiêu cũng không chê nhiều.
Bà chưa từng dạy dỗ Cung Ngũ, nhưng từ nhỏ cô đã bắt đầu chịu ảnh hưởng của bà, đến nỗi bây giờ còn keo kiệt hơn cả bà.
Từ ngày ôm lợn tiết kiệm, cô đã biết những đồng tiền xu kêu leng keng trong bụng chú lợn nhỏ chính là tiền, có tiền có thể mua được rất nhiều thứ. Nhưng cô phải tiết kiệm tiền tiêu, không thể tiêu lung tung, tốt nhất là đừng tiêu.
Nhạc Mỹ Giảo không hề mong muốn Cung Ngũ giống bà, không hề mong muốn chỉ có tiền mới mang lại cảm giác an toàn cho cô. Nhưng bây giờ rõ ràng Cung Ngũ chính là như vậy. Nếu như bà có thể trả Cung Ngũ cho nhà họ Cung từ hồi cô còn bé, có lẽ bây giờ cô sẽ không thành ra như vậy.
Bộ Sinh vẫn đứng tựa bên cửa sổ, ánh mắt anh trầm tĩnh nhìn bà, vẻ mặt đầy tự trách: "Bây giờ em hối hận không công bằng với Tiểu Ngũ. Tôi không cảm thấy cô ấy có gì không tốt. Cô ấy thích tiền thì dạy kiếm tiền. Trên đời này ai lại không thích tiền chứ? Tôi, em, rất nhiều người nữa đều thích tiền. Những lời này đừng nói với Tiểu Ngũ. Tôi rất biết ơn Tiểu Ngũ vẫn luôn đi theo em.
Nếu như không có Tiểu Ngũ, tôi cũng sẽ không có cơ hội quen biết em."
Nhạc Mỹ Giảo xoa huyệt thái dương, không đáp lại, ổn định lại tâm trạng.
Điện thoại nội bộ trước mặt đột nhiên vang lên, bà nhấc máy: "Alo... Tôi sẽ đến ngay."
Sau đó bà đứng dậy, vội vã đi ra ngoài cửa. Bộ Sinh hỏi: "Sao vậy?"
Nhạc Mỹ Giảo thuận miệng nói: "Công ty có một nhân viên mới khó khăn lắm mới bồi dưỡng được, không biết sao lại quen với một đại gia. Bây giờ vợ ông ta dẫn người đến đánh cô ta. Tôi phải qua đó xem."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!