Cung Ngũ đi theo chỉ dẫn của Bộ Sinh, quả nhiên tìm được nhà hàng Âu kia. Cô vui sướng đi lên lầu hai, thấy Bộ Sinh và Nhạc Mỹ Giảo đang ngồi đối diện nhau ở bàn cạnh cửa sổ.
"Mẹ!" Cung Ngũ chạy vọt đến, ngồi xuống bên cạnh Nhạc Mỹ Giảo, tựa người vào lưng ghế: "Ôi mẹ ơi, cuối cùng con cũng tìm thấy rồi!"
Nhạc Mỹ Giảo khoanh tay, chỉ hờ hững liếc nhìn cô mà không nói gì.
Bộ Sinh cười nói: "Em làm gì mà mệt như thế hả?"
"Anh Tư dẫn tôi đi mua đồ dùng học tập." Cô hỏi Nhạc Mỹ Giảo: "Mẹ, con học trường nào mẹ cũng không nói với con."
Nhạc Mỹ Giảo bưng cốc trên bàn lên uống một ngụm: "Con quan tâm sao? Điểm thi của con như vậy, con cảm thấy mình có thể vào học trường gì? Mẹ nói cho con biết trước, tiền học phí và sinh hoạt phí chuẩn bị trước cho con đều dùng hết vào nhờ vả quan hệ rồi, mẹ không còn tiền dư cho con đâu."
Cung Ngũ bưng mặt, thản nhiên nói: "Con không tin con được đón về nhà họ Cung mà bọn họ còn keo kiệt đến mức không cho con tiền nộp học phí, con sẽ làm loạn cho họ phiền chết."
"Tùy con, con tự nghĩ cách đi."
Bộ Sinh nhàn nhã ngồi tựa vào lưng ghế, cười: "Tiểu Ngũ, tháng nào em cũng có thu nhập mà, còn sợ không có tiền nộp học phí sao?"
"Đó là tiền của tôi. Tôi cũng không phải ngốc, sao phải dùng tiền của tôi chứ?" Cung Ngũ đập bàn: "Người đẹp, rót cho tôi một cốc nước, cảm ơn!"
Sau đó cô muốn lấy một miếng pizza trong đĩa trước mặt Nhạc Mỹ Giảo.
Nhạc Mỹ Giảo đập vào tay cô: "Đi rửa tay!"
Cung Ngũ đứng dậy đi tìm nhà vệ sinh.
Cô vừa đi, Bộ Sinh liền cười: "Tiểu Ngũ đã đến rồi, em còn không chịu ở lại ăn cơm sao? Một bữa cơm thôi mà, tôi cũng sẽ không ăn thịt em, đúng không? Huống hồ còn có Tiểu Ngũ ở đây."
Nhạc Mỹ Giảo phì cười: "Lời nói khó nghe tôi cũng không muốn nói lại, cậu có dự tính gì không liên quan đến tôi và Tiểu Ngũ." Bà ngả người về phía sau tựa vào ghế, ngước mắt nhìn Bộ Sinh: "Mặc dù tôi yêu tiền nhưng tôi yêu đồng tiền kiếm được một cách chân chính. Nếu như còn có lần sau, tôi sẽ rút cổ phần ở Tạo Tinh, cậu thích chơi thế nào thì tùy."
Bộ Sinh giữ chặt bàn tay đang nắm cốc của bà: "Mỹ Giảo, đừng! Tôi đảm bảo sẽ không có lần thứ hai, tôi đảm bảo!"
Nhạc Mỹ Giảo rút tay về: "Tôi nói lại một lần nữa, Mỹ Giảo không phải cái tên cậu có thể gọi!"
Bộ Sinh lập tức gật đầu trả lời: "Được, tôi gọi là chị Nhạc được chứ?"
Vẻ mặt Nhạc Mỹ Giảo hơi mất kiên nhẫn lại có chút ảo não. Lúc Cung Ngũ ngồi xuống bên cạnh, bà còn bị giật mình khiếp sợ, "Xong rồi à?"
"Vâng." Cung Ngũ xoa tay, "Mẹ, vốn dĩ con muốn anh Tư đến, nhưng anh Tư nói buổi chiều có việc, không đến được."
"Không đến thì thôi, không quan trọng." Nhạc Mỹ Giảo nói thẳng: "Con ngoan ngoãn sống ở nhà họ Cung, đừng gây sự, bình thường đừng tranh chấp với người khác. Mẹ không hy vọng lần sau khi ba con gọi điện cho mẹ vẫn không nói tốt về con câu nào."
Bà còn chưa nói xong, Bộ Sinh ngồi đối diện đột nhiên lên tiếng: "Bây giờ Cung Truyền Thế còn gọi điện cho chị?"
Cung Ngũ ngước mắt lên nhìn anh, thấy anh đang nhìn mẹ mình, cô mới biết không phải anh đang nói chuyện với mình, cúi đầu cầm pizza ăn.
Nhạc Mỹ Giảo liếc nhìn Bộ Sinh: "Ông ta là chồng cũ của tôi. Tiểu Ngũ vừa đến nhà họ Cung, tôi không yên tâm. Cho dù ông ta không gọi điện cho tôi thì tôi cũng sẽ gọi cho ông ta."
Bộ Sinh đập tay "rầm" một cái xuống bàn, gương mặt vốn dĩ vẫn mang theo ý cười bỗng trở nên âm trầm. Anh lạnh mặt nói: "Tiểu Ngũ lớn như vậy, có chuyện gì chị không thể trực tiếp nói với cô ấy? Gọi điện thoại cho Cung Truyền Thế làm gì?"
Cung Ngũ nhét miệng pizza ngon mềm vào miệng, đảo mắt liếc nhìn Nhạc Mỹ Giảo, ậm ờ hỏi: "Hai người cãi nhau à?"
Nhạc Mỹ Giảo lạnh lùng nhìn Bộ Sinh: "Cậu Bộ quan tâm cũng thật nhiều. Tôi và ba của Tiểu Ngũ gọi điện thoại với nhau mà lại khiến cậu Bộ bận tâm rồi."
"Hai người đã ly hôn lâu rồi!" Bộ Sinh liếc nhìn Cung Ngũ, giọng nói thấp dần. Im lặng một lát, anh bình thường trở lại: "Cho dù chị Nhạc không suy nghĩ cho bản thân mình thì cũng nên suy nghĩ cho Tiểu Ngũ. Suy cho cùng, Tiểu Ngũ đã là người lớn, cô ấy ở nhà họ Cung vốn dĩ không có cảm giác an toàn, còn bị cha mình liên tục chửi rủa. Tôi không cho rằng điều này có gì tốt với cô ấy."
Cung Ngũ lại đảo mắt nhìn Bộ Sinh, đặt miếng pizza lên đĩa trước mặt mình, bưng nước lên uống một ngụm rồi nói: "Thì ra cãi nhau vì tôi à? Không sao, tôi không giận, dù sao từ nhỏ đến lớn ngày nào cũng có người tố cáo tôi với mẹ."
Nhạc Mỹ Giảo liếc nhìn cô: "Chuyện đó có gì mà vẻ vang!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!