Lão yêu tinh ôm bốn gói băng vệ sinh xoay người đi về phía xe đẩy, chất chúng lên trên cùng, hài lòng nói: "Coi như mày biết điều!"
Cô gái nhỏ phía sau lưng ông ta trừng mắt, khoanh tay, xụ mặt: "Ba!"
Lão yêu tinh khoác vai cô ta nói: "Yến Đại Bảo, không cần phải cảm ơn ba. Ông đây vốn chu đáo như vậy mà."
Cung Ngũ cười gượng hai tiếng, chân tay cứng đờ như người máy muốn rời đi. Không mua nữa, cô không mua nữa, tuyệt đối không thể chỉ vì mua băng vệ sinh mà khiến cho mình hoặc anh trai mình đứt ngón tay.
Cô đã sắp đi đến cuối kệ hàng rồi, không ngờ cô gái nhỏ kia bỗng nhiên lại đuổi theo: "Này, cô không mua nữa à? Ba tôi nói đùa thôi, ông ấy không phải là biến thái, không dùng thứ này."
Cung Ngũ ra sức lắc đầu xua tay: "Tôi nhớ ra nhà tôi còn rất nhiều, còn rất nhiều, ha ha!"
Cô xoay người, vội vàng chạy.
Cung Tứ đang buồn bực ngán ngẩm đợi người thì nhìn thấy Cung Ngũ chạy vọt đến như một trận gió, cứ như là phía sau có chó đuổi theo cô vậy. Cô chạy đến bên cạnh anh, một tay lôi anh kéo đi: "Đi mau!"
Cung Tứ ngạc nhiên: "Sao thế?"
"Anh không cảm thấy ngón tay vẫn chưa khỏi của anh đau hay sao? Kẻ đó ở bên kia..."
Rồi hai anh em chạy nhanh như gió.
Cô gái nhỏ chạy đuổi theo mấy bước thì dừng lại, đi đến trước mặt lão yêu tinh oán trách: "Ba, nếu ba cứ như vậy, quay về con sẽ mách với mẹ. Đúng rồi, đừng mua nhiều như vậy, không thể nhét hết ở kí túc xá được!"
"Sao lại không thể? Ông đây nói có thể nhét là có thể nhét! Yến Đại Bảo, nếu như ba mua lại nhãn hiệu này, có phải sẽ phát tài hay không?"
Cô gái nhỏ trợn mắt nói: "Không!"
"Hừ! Không kiếm được tiền thì không mua."
Đối thoại của hai người khiến cho những người phụ nữ mua đồ bên cạnh dồn dập liếc mắt nhìn, bất giác đứng cách xa họ một chút. Thần kinh à? Còn mua nữa chứ, một người đàn ông trưởng thành đi xem khu đồ dùng vệ sinh phụ nữ, biến thái à?
Trong khi đó, Cung Ngũ và Cung Tứ chạy trốn như một làn khói cuối cùng đã thở phào nhẹ nhõm. Cung Tứ nhắc nhở: "Tiểu Ngũ, sau này em nhìn thấy người đó, cho dù là chuyện tốt hay chuyện xấu đều phải lập tức tránh né biết chưa?"
Cung Ngũ mím môi, thận trọng gật đầu: "Anh Tư yên tâm đi. Em cũng không muốn vô duyên vô cơ mất tay mất chân đâu, em nhất định sẽ chú ý!"
Hai người quyết định đi dạo quanh khu vực đồ ăn vặt thêm một vòng, sau đó mới quay lại mua băng vệ sinh. Người đó chắc sẽ không còn ở đó đâu nhỉ?
Sau khi mua đủ đồ, hai người đi thanh toán. Người ở khu vực mua sắm đông nên đương nhiên ở khu vực thanh toán cũng đông. Cung Tứ đẩy xe, tùy tiện tìm một lối thanh toán. Cung Ngũ ngẩng đầu lên, phát hiện người đứng xếp hàng phía trước bọn họ chính là lão thần kinh ban nãy.
Cô liền hít một hơi khí lạnh, vội vàng kéo ống tay áo Cung Tứ: "Anh... anh..."
Cung Tứ quay đầu lại hỏi: "Tiểu Ngũ, sao thế?"
Không đợi Cung Ngũ trả lời, anh đã tiến lên trước hai bước, người trên cùng đã thanh toán xong. Phía sau bọn họ đã nhanh chóng có rất nhiều xe đẩy, kẹp chặt bọn họ ở giữa.
Cung Ngũ: "..."
Cung Tứ tiến lên hai bước rồi lại quay đầu hỏi: "Sao thế?"
Cung Ngũ lén lút chỉ vào lão yêu tinh phía trước. Cung Tứ vừa nhìn thấy liền cảm thấy ngón tay đau râm ran. Diện mạo người đó như vậy, anh muốn không nhớ cũng khó, oan gia ngõ hẹp chính là đây mà!
May mà ông ta đang nói chuyện với một cô gái xinh đẹp trạc tuổi Tiểu Ngũ nên ông ta không nhìn về phía sau.
Cung Tứ cố gắng che chắn cho Cung Ngũ. Cung Ngũ rụt cổ lại trốn sau lưng anh, ra sức lùi về sau, kết quả bà lão phía sau không vui nói: "Tiến lên trước, tiến lên trước, phía sau đã tắc nghẽn rồi."
Cung Tứ hết cách, chỉ có thể dè dặt đẩy xe về phía trước.
Ở khoảng cách gần hơn, họ có thể nghe rõ cô gái nhỏ và lão yêu tinh kia đang nói cái gì. "... Sao ông đây phải xếp hàng? Ăn no rửng mỡ à? Muốn mua đồ thì lên danh sách rồi cho người đem về không phải là xong sao? Yến Đại Bảo, sao con lại ngốc như vậy?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!