Đoàn Tiêu trừng mắt xem thường, cầm điện thoại chạy ra ngoài: "Ngài Bộ, ngài đợi một chút, giờ tôi sẽ ra đón ngài. Người đến đánh với Tiểu Ngũ đã bao cả câu lạc bộ, chắc là sợ bị người khác làm phiền, không tốt cho việc thi đấu."
Có một tiếng của Lý Nhị thiếu, Đoàn Tiêu thuận lợi đón Bộ Sinh vào trong.
Bộ Sinh tỏ ra rất quen thuộc với kiểu bao trọn này, từ xa nhìn thấy Cung Ngũ đang tựa một bên người xuống bàn, hết sức chuyên tâm.
Lúc anh vào cửa, Lý Tư Không quay đầu lại nhìn anh một cái, lại khinh bỉ quay đầu đi, không thèm để ý.
Ngược lại, Mr Con Lười đang ngồi đợi bên cạnh lại chậm rãi đứng lên, khẽ gật đầu chào anh, sau đó lại ngồi xuống.
Cung Ngũ xoay lưng lại với Bộ Sinh, khom lưng nhìn về phía đối diện của bi trắng, cơ và bi đúng chuẩn, tìm vị trí tốt nhất, chiếc áo sơ mi ca rô đó lúc này cũng rơi xuống.
Sắc mặt Bộ Sinh thay đổi, anh cởi áo khoác ra, bước lên một bước, trực tiếp bọc quanh eo Cung Ngũ, tay cầm cơ của Cung Ngũ bị run lên, cơ đánh lệch hướng, bi trắng chỉ hơi di chuyển một chút liền dừng lại.
Lý Tư Không ở bên cạnh nhìn thấy, liền mỉm cười toe toét: "Đồ keo kiệt, phạm quy. Phạt phạm lỗi!"
Cung Ngũ mím môi đứng thẳng người lên, quay đầu nhìn Bộ Sinh, đưa tay đẩy tay anh ra, tự mình kéo kéo lại váy, thở phì phì ngồi xuống ghế, không để ý đến anh.
"Tiểu Ngũ!" Bộ Sinh đi theo sau.
Cung Ngũ xụ mặt ngồi xuống, ngước mắt nhìn anh một cái, nói: "Em thua rồi."
Bộ Sinh quay đầu, quả nhiên Mr Con Lười chậm rì rì nhân cơ hội đó một cú thắng cả bàn.
Ba ván thắng hai, Cung Ngũ đã thua, tâm trạng đang không tốt. Bộ Sinh kéo tay cô, cô cũng không cho anh kéo.
Lý Tư Không khoe khoang: "Đồ keo kiệt, đã biết lợi hại chưa?"
Cung Ngũ cúi đầu, không thèm để ý đến ai.
Bộ Sinh vẫn đứng bên cạnh cô: "Xin lỗi, anh không cố ý."
"Vậy nên em mới càng giận!" Cung Ngũ phồng đôi má phúng phính lên, tức giận nói: "Vốn dĩ em có thể thắng rồi. Thật tức chết mà!"
Bên ngoài phòng kính hai cô gái mặc áo đen bước đến, giúp Mr Con Lười mặc áo khoác, sau đó anh bước đến dừng lại trước mặt Cung Ngũ: "Nói là thi đấu nhưng thật ra cũng chỉ là trò chơi. Hiếm khi tôi trở về một lần còn có thể gặp được đối thủ như Cung Ngũ tiểu thư, rất vui cũng rất vinh hạnh. Hi vọng sau này lại có cơ hội tỉ thí với Cung Ngũ tiểu thư." Anh mỉm cười với cô: "Sau này sẽ còn gặp lại!"
Cung Ngũ cũng đứng lên, "Tạm biệt anh Phí."
Anh nhẹ nhàng gật đầu chào Bộ Sinh, "Tạm biệt."
Bộ Sinh cũng hơi nghiêng người, bày tỏ ý tương tự: "Tạm biệt."
Đoàn Tiêu và La Tiểu Cảnh cũng vội nở nụ cười tươi nhất của mình: "Ngài Phí, tạm biệt."
Phí tiên sinh cùng Lý Nhị thiếu rời khỏi câu lạc bộ. Mấy người mặc áo đen đứng rải rác trong sảnh cũng nhanh chóng rời khỏi. Sảnh lớn trở về trạng thái như ban đầu.
Bộ Sinh kéo kéo cô: "Còn giận sao?" Anh kéo cô qua, khoác áo lên người cô, "Tôi xin lỗi, tôi nhất thời nóng lòng, không ngờ lại phá hoại cuộc thi của em. Tôi đảm bảo sau này sẽ cẩn thận."
Cung Ngũ xụ mặt không nói gì.
Bộ Sinh lại nói: "Tối nay đưa em và bạn em đi ăn món ngon, muốn ăn gì cũng được, ăn bao nhiêu cũng được, có được không?"
Cung Ngũ ngước mắt, đôi hàng mi dài cong khẽ động, cô phồng má lên, nói: "Anh nói đó nhé? Không được gạt tôi đâu đấy!"
Bộ Sinh gật đầu: "Không gạt em." Rồi mỉm cười: "Em đồng ý rồi sao?"
Cung Ngũ suy nghĩ một lúc, sau đó liếc anh: "Tôi muốn ăn tôm hùm nhỏ, còn muốn ăn cả ốc, còn cả cá hầm cải chua. Tôi còn muốn uống hai chai bia!"
Bộ Sinh giương mắt, "Bia?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!