Ngày hôm sau trời vừa sáng, Cung Ngũ đã thức dậy. Cô lớn như vậy rồi đây là lần đầu tiên đi kiếm tiền, kích động đến không ngủ được.
Sáng sớm đã thức dậy, ăn sáng xong liền nằm bò trên giường trong phòng mình đọc sách.
Trên kệ sách trong phòng cô chỉ bày có mấy quyển sách, không phải sách giáo khoa mà là sách liên quan đến bida.
Lúc cô còn nhỏ đã thích đánh bida rồi, người còn chưa cao bằng bàn bida đã kiễng mũi chân lấy cơ chọc chọc bi. Lúc học tiểu học cô trốn học, chạy đến một phòng bida xem người ta đánh, thỉnh thoảng đánh một ván với những người đến đó một mình, lập tức khiến mọi người kinh ngạc.
Thật ra lúc đó vốn đánh cũng chưa được tốt, nhưng so với những người khác đã khá hơn nhiều rồi.
Ông chủ phòng bida là một vận động viên bida chuyên nghiệp đã nghỉ thi đấu, nhìn thấy hạt giống tốt như vậy ông ta cũng rất chú ý. Sau đó, Cung Ngũ lại đến, ông ta còn chỉ dạy nhiều điều. Cô đã học được rất nhiều kiến thức từ ông ta. Ông ta còn từng đi tìm Nhạc Mỹ Giảo năm sáu lần, một lòng một dạ muốn bồi dưỡng Cung Ngũ, nhưng Nhạc Mỹ Giảo kiên quyết không đồng ý. Nếu thật sự học, con gái sẽ không thể ở bên cạnh bà nữa, một phần là không nỡ nhưng chủ yếu vẫn là cảm thấy không đáng tin.
Cung Ngũ lúc đó còn nhỏ, chỉ cảm thấy chơi vui, cũng không muốn rời xa mẹ, chuyện này cứ thế mà bỏ qua.
Ông chủ phòng bida vì chuyện này đã tiếc nuối rất nhiều lần. Cung Ngũ đến chơi là ông chỉ dạy nhiều điều, còn tặng cho cô những quyển sách liên quan đến kỹ xảo trên bàn bida mà sau khi nghỉ thi đấu ông đã biên soạn.
Kiểu sách tặng miễn phí này Cung Ngũ rất sẵn lòng đón nhận, lúc ở nhà rảnh rỗi thì lấy ra xem.
Bộ Sinh cũng xem như rất đúng giờ, có người đến báo với Cung Ngũ, cô vội nhét quyển sách trở lên kệ, khoác ba lô vội vã chạy ra ngoài.
Bộ Sinh ngồi đợi trong xe, chẳng bao lâu sau đã nhìn thấy cô chạy ra. Không đợi tài xế, cô đã tự mình lạch cạch mở cửa, vừa chui đầu vào trong đã nói: "Đi thôi đi thôi, tôi sợ đến trễ."
Bộ Sinh gấp máy tính trong xe lại, quay đầu nhìn cô, mỉm cười nói: "Không bị trễ đâu, tôi đã gọi điện hỏi rồi, sau giờ cơm trưa một tiếng sau mới chính thức kinh doanh, buổi sáng là thời gian dọn dẹp."
Cung Ngũ mướt mải mồ hôi, vẻ mặt lập tức đầy sùng bái nhìn anh, "Bộ Sinh, sao anh lại tốt như vậy?"
"Bằng không em cứ sợ đến trễ thì phải làm sao?" Bộ Sinh mỉm cười nói, "Ngồi vững nhé, bây giờ chúng ta sẽ xuất phát, tôi đảm bảo sẽ không đến trễ."
Cung Ngũ đã yên tâm, ngoan ngoãn ngồi đàng hoàng: "Chú tài xế, an toàn là trên hết."
Bộ Sinh mỉm cười gật đầu: "Đúng, an toàn là trên hết."
Thời gian đến câu lạc bộ cũng vừa khéo, lúc cô bước vào liền nhìn thấy giám đốc Hứa đang dạy bảo rất nhiều người đẹp ở đó. Cung Ngũ đứng trước cửa, thò đầu vào trong thăm dò, đối mặt với một loạt ngực to đùi thon trắng nõn, cô vội đưa tay che mắt Bộ Sinh lại, "Không được nhìn không được nhìn! Sẽ đau mắt hột đó!"
Bộ Sinh mỉm cười: "Được, tôi không nhìn. Tôi chỉ nhìn một mình Tiểu Ngũ nhà chúng ta thôi."
Cung Ngũ khoanh tay trước ngực, trợn tròn mắt: "Vậy cũng không được nhìn!"
Cung Ngũ kéo lấy Bộ Sinh, bản thân cô không vào trong cũng không cho Bộ Sinh vào. Bộ Sinh cùng cô đứng trước cổng, mãi cho đến khi giám đốc Hứa bước ra: "Tiểu Ngũ à!"
Cung Ngũ vội chạy đến: "Giám đốc Hứa, tôi đến làm quen môi trường?"
Giám đốc Hứa gật đầu: "Cô bé quả nhiên rất tích cực!" Ngẩng đầu nhìn thấy Bộ Sinh, ông ta có hơi sửng sốt: "Vị này là... "
Không đợi Cung Ngũ mở miệng, Bộ Sinh đã tiến lên một bước, đưa tay bắt tay với giám đốc Hứa: "Giám đốc Hứa xin chào, tôi họ Bộ, tên Bộ Sinh, là vị hôn phu của Tiểu Ngũ. Cảm ơn ông đã cho cô ấy một công việc mà cô ấy thích."
Giám đốc Hứa đầu tiên là sửng sốt, sau đó vội hỏi một câu: "Bộ Sinh? Lẽ nào ngài đây chính là ngài Bộ đã làm ra sản phẩm số Bộ Bộ Hữu Sinh tiếng tăm lừng lẫy sao?"
Bộ Sinh mỉm cười: "Được giám đốc Hứa biết đến là vinh hạnh của tôi." Anh giơ tay kéo Cung Ngũ sang, mỉm cười nói: "Tiểu Ngũ lần đầu tiên ra ngoài làm thêm, còn thiếu kinh nghiệm, nếu có chỗ nào không đúng, mong giám đốc Hứa chiếu cố nhiều hơn. Đây là danh thiếp của tôi, lỡ như xảy ra chuyện gì phiền phức, xin lập tức gọi điện cho tôi."
Cung Ngũ ở bên cạnh trừng mắt: "Này này, tôi có thể có chuyện phiền phức gì chứ? Tôi sẽ làm việc thật nghiêm túc!"
Bộ Sinh quay đầu nhìn cô, trong mắt mang theo ý cười, "Tôi biết, tôi chỉ lo lắng Tiểu Ngũ xinh đẹp như vậy, lỡ như bị người khác ức hiếp thì sao?"
Giám đốc Hứa giữ chặt danh thiếp của Bộ Sinh, vội vã đáp: "Ngài Bộ xin yên tâm, chỗ chúng tôi là câu lạc bộ cao cấp, có hệ thống bảo vệ toàn diện, tuyệt đối không cho phép hạng người hỗn tạp vào đây. Lỡ như có chuyện ngoài ý muốn, người như vậy cũng không có cơ hội thứ hai vào cửa, sẽ bị ghi thẳng vào danh sách đen của chúng tôi. Nếu Tiểu Ngũ có chuyện gì, tôi sẽ lập tức gọi điện thoại cho ngài.
Nếu Ngài Bộ có thời gian, hoan nghênh đến chơi vài ván."
Bộ Sinh gật đầu: "Cảm ơn." Anh quay đầu nhìn sang chế độ hội viên được dán trên màn hình điện tử, thuận miệng hỏi một câu: "Thẻ hội viên ở đây làm thế nào?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!