Bên ngoài đèn đuốc sáng choang, Bộ Sinh đứng bên cửa sổ, ngắm nhìn cảnh thành phố về đêm. Cổ áo sơ mi trắng tùy ý mở ra, một tay anh cầm điện thoại, một tay đút vào túi quần, giọng nói trầm ấm mang theo một chút lười biếng, anh hỏi: "Ồ, Tiểu Ngũ nhà ta tài giỏi vậy sao? Nói tôi nghe Tiểu Ngũ tìm được công việc gì thế?"
Cung Ngũ đắc ý nói: "Một câu lạc bộ bida, bảo tôi đến đánh cùng khách. Một đêm hai nghìn, nếu khách muốn tôi thi đấu với người khác, thắng sẽ được nhận năm nghìn." Cô chậm chạp bước trên đường Bàn Sơn của núi Cung Thành, giọng nói chứa đựng sự vui mừng hớn hở riêng có của những cô bé: "Sau này tôi sắp kiếm được tiền rồi!"
Bộ Sinh mỉm cười: "Ừm, Tiểu Ngũ thật giỏi. Câu lạc bộ bida nào vậy? Nơi vị hôn thê của tôi đến làm việc, nói gì thì tôi cũng phải đến cổ vũ chứ phải không?"
Tên của câu lạc bộ Cung Ngũ nhớ rất rõ: "CLB Bida Thanh Thành No.1 Thế giới, rất khí thế. Bộ Sinh, có phải anh sẽ đến cổ vũ tôi không? Bàn của tôi là số 9, số 9 đó!"
Bộ Sinh mỉm cười đáp một tiếng: "Được, vậy tôi nhất định sẽ đến cổ vũ cho Tiểu Ngũ."
Cung Ngũ vừa đi chầm chậm, vừa đá những viên sỏi nhỏ trên đường, "Tôi vừa mới về, vẫn chưa về đến nhà. Bộ Sinh, anh đang ở đâu?"
Bộ Sinh vui vẻ, giọng nói mang theo ý cười: "Tôi đang ở ngoài, nhớ tôi không? Bây giờ tôi đi tìm em nhé?"
Cung Ngũ ngẩng đầu nhìn trời, lẩm bẩm: "Trời cũng sắp tối rồi, đến cũng không thể đi chơi được."
"Vậy em có muốn ăn gì không?" Anh hỏi: "Tôi đưa em đi ăn."
"Không cần đâu, tôi ăn no quá rồi, phải về nhà tiêu hóa đã." Cung Ngũ cười hì hì nói: "Tôi về nhà tắm rồi đi ngủ, ngủ một giấc thật ngon đến sáng ngày hôm sau. Chiều mai tôi phải đến đó làm quen môi trường rồi. Bộ Sinh, chiều mai anh sẽ đến cổ vũ tôi chứ? Tôi sợ khi đến đó chẳng có ai để ý đến tôi thì xấu hổ lắm!"
Bộ Sinh mỉm cười nói: "Được, ngày mai tôi sẽ đến. Ăn cơm trưa xong ở nhà đợi tôi, tôi sẵn tiện đưa em đến đó luôn được không?"
Cung Ngũ lập tức đáp: "Được chứ! Vậy ngày mai tôi đợi anh!"
Bộ Sinh mỉm cười: "Được."
"Bye bye!" Cung Ngũ vui vẻ hoạt bát, ngẩng đầu nhìn lên ngọn đèn lớn trước cửa lớn Cung gia, chào Bộ Sinh một tiếng rồi cúp điện thoại, đi thẳng về nhà.
Cung Ngũ chẳng thích bầu không khí ở Cung gia chút nào, lúc cô ở với mẹ cô còn có cảm giác gia đình hơn.
Tiếc là mẹ cô sau khi nhận lấy một số tiền lớn của Cung gia, đã bán cô đi luôn.
Nghĩ đến chuyện này Cung Ngũ rất thất vọng, có một người mẹ yêu tiền kỳ thật rất tốt, nhưng chuyện lấy cô đổi tiền này cô cảm thấy rất bi thương.
Phòng khách của Cung gia rất ít khi náo nhiệt, đặc biệt là căn phòng của Cung Truyền Thế càng khiến người ta cảm thấy nặng nề. Vì chuyện mười triệu lần trước, sắc mặt mấy người anh trai, chị gái kia đối với cô cũng càng kém.
Nhưng đúng như Bộ Sinh nói, mặc dù Cố Truyền Thế không ưa Cung Ngũ thì cũng không ra tay đánh người như trước đây nữa.
Đến giờ cơm tối, Cung Tứ buổi sáng còn ở bệnh viện, giờ đã xuất hiện ngồi vào bàn ăn.
Người ngồi kín bàn ăn. Cung Ngũ nhỏ tuổi nhất nên ngồi ở vị trí cuối cùng.
Cung Truyền Thế ngồi ở vị trí chủ tọa. Sau khi ông ta và Nhạc Mỹ Giảo ly hôn cũng không tái hôn nữa, trong nhà không có nữ chủ nhân, chỉ có quản gia thay thế chức vụ của nữ chủ nhân, sắp xếp tất cả mọi chuyện ngăn nắp gọn gàng.
Con trai trưởng của Cung Truyền Thế
- Cung Ngôn Liên ngồi ngay bên cạnh ông ta. Từ vị trí chỗ ngồi có thể thấy được địa vị của anh ta trong lòng Cung Truyền Thế, rất rõ ràng ông ta có ý bồi dưỡng anh ta trở thành người kế nghiệp của mình.
Lão tam Cung Ngôn Giang ngồi bên cạnh Cung Ngôn Bồng. Đối diện với anh ta là trưởng nữ Cung Ngôn Thanh, Cung Tứ ngồi cùng với Cung Ngôn Giang. Cung Ngũ ngồi phía sau Cung Ngôn Thanh giống y như một cái đuôi nhỏ.
Cung Ngũ cúi đầu ăn cơm. Sau khi bị Nhạc Mỹ Giảo mắng một trận, cô đã ngoan ngoãn hơn nhiều. Cô đang cố gắng giảm bớt cảm giác tồn tại của bản thân.
Cung Tứ ngồi đối diện với cô, giơ chân đá nhẹ vào chân cô. Cung Ngũ ngẩng đầu lên nhìn, có ý gì chứ?
Cung Tứ đưa mắt liếc sang vị trí chủ tọa. Cung Ngũ quay đầu nhìn qua, thấy mọi người đều chưa đụng đũa, chỉ có mình cô đã bắt đầu ăn.
Cung Ngũ trợn mắt, thời gian ăn cơm không ăn cơm thì làm gì chứ? Không lẽ còn phải cầu nguyện sao?
Cung Truyền Thế lên tiếng: "Mọi người đừng vội ăn cơm, lát nữa Bộ Sinh sẽ đến, chúng ta đợi thêm một chút đi. Nếu Tiểu Ngũ đói rồi thì ăn trước một ít lót dạ đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!