Chương 22: Cô nghèo

Cung Ngũ hất cánh tay anh ta xuống, "Không có hứng thú."

"Haha" Lý Nhị thiếu cười lớn: "Sợ rồi à? Sợ thua chứ gì? Cô cũng chỉ biết ra vẻ ta đây, bốc phét trước mặt mấy người này thôi, có biết câu lạc bộ bida không? Nhà quê như cô, cũng chỉ có thể thi bidaa tự phát ở đây thôi."

Cung Ngũ xắn tay áo lên, "Anh muốn ăn đòn à?"

"Với dáng vóc bé nhỏ này của cô, có thể đánh thắng ai chứ?" Lý Nhị thiếu nói, rồi khẽ chọc vào sau gáy của cô, "Đồ keo kiệt à, tôi đang muốn giúp cô biết không hả? Nghệ thuật đánh bida không chỉ bấy nhiêu thôi đâu, ra ngoài mở mang kiến thức, cô nói xem có phải không? Đặt cược, thắng một ván hai nghìn."

Cung Ngũ "Xì" một tiếng quay đầu sang nhìn anh: "Bao nhiêu?"

"Hai nghìn tệ đó. Nếu cô thắng một ván sẽ được hai nghìn, thua cũng chẳng cần cô đền tiền, có dám không?" Hắn mỉm cười dụ dỗ, để lộ hàm răng trắng muốt.

Cung Ngũ nắm chặt tay: "Dám! Có gì mà không dám! Tôi đi!"

Hắn tươi cười hớn hở, "Vậy mới phải chứ. Nào nào, mời anh đây một cây kem đi, dù gì anh đây cũng đã giới thiệu cho cô một con đường phát tài mà."

Cung Ngũ suy nghĩ một lúc, rồi quay đầu đi đến bên cạnh ông chủ đầu trọc: "Ông chủ, có thể tặng tôi một cây kem không? Dù sao tôi cũng đã giúp ông kiếm được mối làm ăn."

Còn chưa kể sau khi cô đánh với hai người đó xong thì đã có người đến đánh bida ở quán của ông ta.

Ông chủ đầu trọc hào phóng lấy một cây kem từ trong tủ lạnh ra đưa cho cô: "Cô bé, lần sau đến nữa nhé."

"Được." Cung Ngũ cầm cây kem chẳng mất tiền mua, đưa cho Lý Nhị thiếu: "Này."

Hắn xé ra, cắn một miếng, ngắm nghía vỏ kem: "Nhìn chẳng ra sao nhưng ăn cũng ngon đấy."

"Còn phải nói." Cung Ngũ nói: "Tuy rẻ nhưng lại là ngon nhất."

Hắn vừa ăn vừa nói: "Tôi phải xúi anh tôi mua lại xưởng kem này mới được... "

Vẻ mặt Cung Ngũ như đang nhìn một gã thần kinh, "Nhà các người giàu thế!"

Lý Nhị thiếu nghiêm túc nói: "Ba và anh tôi rất giỏi kiếm tiền. Mẹ tôi, chị tôi và tôi chỉ cần hưởng thụ mà thôi. Ba tôi nói tôi không có đầu óc làm ăn, thà chia cổ phần cho tôi, anh tôi giúp tôi kiếm tiền còn hơn giao công ty cho tôi phá.."

Cung Ngũ... Thật ngưỡng mộ!

Lý Nhị thiếu nhìn cô, "Đưa số điện thoại của cô cho tôi. Sau này tôi sẽ gọi cho cô, hai nghìn đó!"

Hắn lấy chiếc điện thoại vừa được Đoàn Tiêu dán lại ra, nhắc nhở Cung Ngũ: "Số."

Cung Ngũ ghét bỏ lườm hắn một cái, sau đó lấy điện thoại ra: "Tôi không nhớ số, số anh bao nhiêu?"

Lý Nhị thiếu đọc số của mình. Cung Ngũ bấm số gọi đi, "Đây chính là số của tôi."

Cung Ngũ còn chưa kịp cất điện thoại đi thì đột nhiên Lý Nhị thiếu để điện thoại của hắn ngay sát điện thoại của cô, so sánh: "Tôi nói này đồ keo kiệt, cô có nhất thiết phải dùng cái điện thoại cũ nát như vậy không?"

Cung Ngũ nghiêm mặt: "Đồ mới đấy, còn mới hơn cả cái của anh, cũ nát chỗ nào chứ? Xin hỏi, sau khi dùng chiếc điện thoại hơn một vạn, anh đã triệu hồi được Thần Rồng hay gặp được Tề Thiên Đại Thánh?"

Lý Nhị thiếu trừng mắt: "Này này, ban đầu lúc mua điện thoại cô đâu có nói như thế."

Cung Ngũ trừng mắt, tỏ vẻ chẳng thèm để ý đến hắn.

Đoàn Tiêu và La Tiểu Cảnh chạy đến: "Ngũ, chiều nay cậu định làm gì? Tiểu Cảnh muốn đi mua một ít đồ chuẩn bị nhập học, cậu có muốn đi cùng không?"

Lý Nhị thiếu lên tiếng: "Buổi chiều không có việc gì sao? Hay là theo tôi đến câu lạc bộ bida đi? Để cô mở mang tầm mắt."

Cung Ngũ vừa định mở miệng, Đoàn Tiêu đã vội vã nói: "Đi đi, mua đồ gì chứ? Đi đi!"

La Tiểu Cảnh trừng mắt: "Tiêu, nghĩa khí của cậu đâu rồi?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!